Sắc mặt Chung Hải đã âm trầm cực độ, ông ta híp mắt nhìn kĩ.
Nhưng cơn đau bén nhọn nơi cẳng chân khiến ông ta không dám cãi nửa câu.
Hồi lâu sau, Chung Hải mới lạnh lùng nói: " Cô là ai? Tôi... Tôi chính là người nhà họ Chung! Chuyện của nhà họ Chung mà cô cũng dám thò mũi vào à?"
Nhà họ Chung?
Trương Minh Vũ nhăn mày, không hiểu sao lại có cảm giác quen tai.
Hàn Quân Ngưng lạnh lùng nói: "Dám động đến em trai tôi, dù ông là Ngọc Hoàng đại đế cũng không ích gì!"
Vừa dứt lời, bóng dáng mềm mại chợt lao vút lên.
Tốc độ vô cùng khủng khiếp.
Nháy mắt, cô ấy đã vọt tới bên cạnh Chung Hải.
Trời đất!
Mọi người lại phải trợn tròn mắt một lần nữa.
Cô gái kia định làm gì?
Đáy mắt Chung Hải tràn đầy hoảng loạn.
Người này, quá là quyết đoán!
Ngay sau đó, giọng nói lạnh như băng của Hàn Quân Ngưng vang lên: "Muốn đánh gãy hai chân của em tôi? Vậy thì để tôi đánh gãy cả tứ chi của ông đi!"
Lời vừa được thốt ra, một thanh âm giòn giã đến chói tai vang lên: "Rắc!"
Chung Hải hoàn toàn không kịp tránh né, lập tức gào lên một tiếng thảm thiết: "A!"
Giọng ông ta vốn khàn khàn, gào một tiếng như vậy...
Người xung quanh đã dựng cả tóc gáy!
Rắc rắc rắc!
Tiếp theo đó, lại có ba tiếng xương gãy giòn giã vang lên.
Chung Hải tru lên như heo bị thọc tiết!
Tất cả mọi người quanh đó đã hoàn toàn choáng váng, khóe miệng ai nấy đều co giật liên hồi.
Họ dồn mắt về phía Hàn Quân Ngưng, kinh hãi tột cùng.
Trương Minh Vũ lúng túng gãi đầu.