Tập Đoàn Kisaragi. Một tập đoàn quốc tế mà mọi đàn ông, phụ nữ, và trẻ em trên Trái Đất đều biết tới. Và hiện tại tôi đang ở trong phòng họp của nơi quan trọng nhất tại trụ sở của nó.
“—Và cơ bản là thế đấy. Tôi tin là cậu không có câu hỏi nào hết đúng chứ, Agent Six?[note31605]”
“Hiểu chưa, Agent Six?”
“Tôi nghĩ là tôi nghe lộn chỗ nào rồi. Cô nói lại một lần nữa có được không?”
Hai gương mặt đằng trước tôi thở dài thường thượt, chắc hẳn là do nghĩ về sự đầu đất mà họ đang thấy.
“…Được thôi. Agent Six, cậu sẽ được cử làm người do thám trước cho Tập Đoàn Kisaragi. Nhiệm vụ của cậu là điều tra động vật bản địa. Nếu như cậu có bắt gặp được người bản địa nào ở đó, hãy thu thập thông tin về sức mạnh quân sự của họ. Mục tiêu tổng quát của cậu là đánh giá xem liệu nơi đó có nguồn tài nguyên và đất đai với giá trị chiến lược đáng để chúng ta xâm chiếm hay không.”
“…Ra thế.”
Nhiệm vụ hoàn toàn dễ hiểu. Là thứ mà tôi đã hoàn thành vô số lần rồi.
“Điểm đến của cậu là một hành tinh khác. Hiểu chứ?”
“Đúng vậy, hiểu chứ?”
“…Không. Tôi không chắc là tôi hiểu”, tôi trả lời ngay lập tức, và gương mặt của họ liền chua chát trong bối rối.
Người thứ nhất là Nữ Vương Băng Giá Astaroth, một người phụ nữ thon thả với mái tóc dài ngang eo lộng lẫy như màn đêm. Cô sở hữu một vẻ đẹp thanh tú phi thường làm ai cũng phải dấy lên nỗi sợ.
Người kia là Đại Hỏa Belial, một người đẹp với mái tóc đỏ rực màu lửa. Cô khoác lên mình một bộ đồ khơi gợi thân hình hào phóng đến mức gần như không còn gì để tưởng tượng nữa.
Cả hai người này đều thích mặc những trang phục thiếu vải và có cùng chung sở thích sử dụng những biệt danh đặc biệt khi giao tiếp.
Nữ Vương Băng Giá Astaroth thở dài thêm một lần nữa, chuẩn bị giải thích lại nhiệm vụ của tôi lần thứ 3, chỉ vài phút sau khi giải thích lần 1 và lần 2.
“…Còn chỗ nào mà cậu không hiểu nữa chứ, Agent Six? Không có chỗ nào trong nhiệm vụ này là khó hiểu cả. Tóm lại là cậu sẽ làm gián điệp xâm nhập vùng đất được chỉ định đấy.”
Đại Hỏa Belial gật đầu đồng tình.
“Tôi nắm rõ nhiệm vụ rồi. Cái mà tôi không hiểu là khúc “hành tinh khác” kìa. Này nhé, tới cái đoạn trang phục cosplay lòe loẹt và biệt danh buồn cười thì tôi còn chịu được…Nhưng tôi phải thú nhận là…hai người phụ nữ trưởng thành lôi vũ trụ ra nói thì quả thực là hơi quá, ngay cả là với tôi.”
“C-Cậu…cậu dám gọi đồng phục của chúng tôi là trang phục cosplay ư?!”
“Lòe loẹt…?! Không lẽ trước giờ cậu đều nghĩ như thế về chúng tôi ư, Agent Six?!”
Gương mặt của cặp đôi phía trước tôi hóa đỏ và trở nên sống động cực kì.
“Ừ thì, ý tôi là…chuyện hai người nói những câu hơi…ngoài tầm với không phải là chuyện hiếm có nữa. Nhưng mà hôm nay thì là một tầm cao mới rồi đấy. Hai người xem quá nhiều isekai anime về tái sinh ở thế giới khác rồi à?”
“Im ngay! Láo xược nhiêu đó là đủ rồi đấy. Cậu biết rằng chúng ta, Tập đoàn Kisaragi, đã tiến rất gần với thống trị thế giới rồi, đúng chứ?”
“À, ừ, tất nhiên.”
Tôi cố gắng không để ý tới mạch máu đang phồng lên ở trên trán Astaroth khi cô ấy nhẫn nại tiếp tục lời giải thích của cổ.
Thống trị thế giới. Với Tập Đoàn Kisaragi, điều này không phải nói về việc thống tri một ngành công nghiệp hay thị trường. Nó là thống trị thế giới theo nghĩa đen đấy. Trong mục “Về chúng tôi”, Tập Đoàn Kisaragi vui vẻ mô tả chính tập đoàn là một xã hội kín tà ác. Nhiệm vụ chính của tập đoàn là lên kế hoạch và thực hiện những nhiệm vụ xấu xa.
Về tôi thì, ừm, tôi bắt đầu làm Combat Agent ở đây kể từ cao trung. Sau khi thuê tôi một thời gian ngắn, họ mổ tôi ra và cấy vào tôi mấy thứ buff sức mạnh cơ thể kì lạ, khiến tôi trở thành đứa chạy vặt cấp cao – cái vai trò gắn liền với tôi từ đó đến giờ.
Bình thường thì, ai cũng biết là tập đoàn nào cũng sẽ lấp liếm về việc nhắm tới mục đích thống trị thế giới, nhưng tập đoàn của chúng tôi đã trở nên lớn mạnh tới mức chúng tôi ngưng việc lấp liếm đó từ lâu rồi. Hiện tại chúng tôi đã trở thành một tổ chức tội phạm đa quốc gia, tập trung vào hỗn loạn, chết chóc, tàn phá và cướp đoạt. Không còn quốc gia nào trên thế giới với lực lượng quân sự đủ mạnh để chống trả chúng tôi, và tôi nghe kể rằng những quốc gia đặt hi vọng vào việc trừng phạt kinh tế cho tập đoàn cũng sắp sụp đổ.
“Tốt lắm. Giờ thì, cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra với đặc vụ các cậu khi chúng ta hoàn thành công cuộc thống trị thế giới?”
Tôi nghiêng đầu, hoàn toàn không hiểu Astaroth đang nói gì.
“…? Tất nhiên là chúng ta sẽ trở thành kẻ cai trị và sống xả láng suy đồi và trác táng, đúng chứ?”
“Không, ngớ ngẩn. Chúng ta sẽ cắt giảm quy mô lớn.”
““…Nói gì cơ?””
Belial và tôi đáp lại cùng một lúc sau khi Astaroth trả lời.
“…Cắt giảm? Ý của cô là bắt đầu đuổi nhân viên đó hả?”
“Đúng thế.”
Phòng họp trở nên im lặng nặng nề.
“…Đợi đã, đợi đã, cái gì cơ? Cô lấy đâu ra cái quyền…Sau tất cả mọi chuyện tôi làm cho cô! Đồ bitch máu lạnh này! Bắt tôi làm đủ mọi chuyện dơ dáy, rồi bây giờ lại ném tôi đi?! Tôi cơ bản là không thể xin việc và không thể hẹn hò là bởi vì mấy cái chỉnh sửa mà cô cấy vào tôi đấy. Cô nợ tôi. Nên cho tôi chuyển vào sống với cô đi! Làm ơn! Tôi hứa tôi sẽ là một ông chồng nội trợ tốt mà!”
“Này, tớ có nằm trên thớt luôn không vậy?! Có phải vai trò Supreme Leader[note31606] kiểm soát nhiệm vụ quân đội của tớ cũng bị cắt luôn không?!”
Belial và tôi bám dính lấy Astaroth, nhưng đúng như tên gọi, Nữ Vương không hề phản ứng gì…
“Bình tĩnh lại, cả hai người…N-Này! Agent Six! Tôi sẽ giải thích kể hoạch mà! Làm ơn đừng nắm lấy phần áo của tôi nữa! Nó đang tuột ra kìa! Dừng, dừng, dừng lại! Bộ đồ này phong phanh lắm nên đừng kéo mà!”
…Astaroth tách mình khỏi hai tụi tôi, thở gấp trong hoảng loạn, hai tay của cô ấy nắm lấy phần áo để giữ nó tại chỗ. Cô loay hoay rời đi với mắt ngấn nước để có chút không gian riêng.
“Không thể tin nổi hai người mà. Nghe đây! Đầu tiên, Belial, cậu là một trong những Supreme Leader của tập đoàn này. Cậu sẽ không bị cắt. Chúng ta vẫn cần quân đội sau khi chinh phục xong thế giới. Còn cậu, Agent Six… ”
Belial thở dài nhẹ nhõm, nhưng tôi, tên sai vặt, không cảm thấy an tâm chút nào trước câu trả lời của Astaroth cả. Tựa như đọc được suy nghĩ của tôi, Astaroth nhìn về phía này.
“Không như Belial, cậu chỉ là một tên lính trong quân đoàn vĩ đại của chúng ta. Nhưng mà, cậu đã ở cùng chúng tôi từ lúc bắt đầu. Mặc kệ tước hiệu của cậu là gì, chúng tôi luôn coi cậu như là một người trong chúng tôi và xem cậu là một phần của nhóm lãnh đạo.”
“…Vậy tức là tôi sẽ được tăng lương đúng không? Tôi đã làm việc ở đây kể từ cao trung, nhưng lương của tôi vẫn không đổi so với thời tôi làm tép riu cả.”
“Tuy nhiên! Nếu chúng tôi thiên vị và lờ đi những đặc vụ khác, có khả năng những thành viên bình thường kia sẽ bị bỏ rơi và tập đoàn này sẽ sụp đổ.”
Astaroth lờ đi cái chuyện lên lương mà tôi nói và tiếp tục bài diễn văn của mình.
“Vậy thì cô định làm thế nào để quyết định xem ai sẽ đi và ai sẽ ở lại? Nếu như cô nói “rút thăm”, tôi sẽ cho cô trải nghiệm một ít của cái cải tiến mà cô cấy vào tôi cho xem.”
“Ng-ngu ngốc, đó là lý do tại sao chúng ta đang nói về nhiệm vụ của cậu đây!”
Có vẻ như cổ nhận ra rằng tôi đang mất dần kiên nhẫn, Astaroth lùi lại trong tư thế phòng thủ.
“Cơ bản là, Agent Six, sau khi chúng ta đã chinh phục thành công Trái Đất, chúng ta sẽ tấn công hành tinh khác. Việc sa thải tạm thời thì mới được nhắc đến gần đây thôi, nhưng chúng ta đã tiến hành thảo luận về mục tiêu kế tiếp từ lâu rồi. Chúng ta phải cai quản những nơi đã thống trị, và với việc không có chiến tranh, thì đồng nghĩa với việc không có tiền chi vào một quân đội quá nhiều người cả.”, Belial nói thêm khi đứng kế Astaroth.
“Vậy ra nên mấy người mới nói về thế giới khác à? Nhưng chúng ta không có công nghệ để di chuyển tới nơi đó. Nếu như có, tôi đã bay tới hành tinh của những người đẹp ngực bự ngay lúc này rồi. Chúng ta phải bắt đầu từ việc mang người đến Sao Hỏa hay Sao Kim trước.”, tôi đáp lại với ánh nhìn thương hại.
“…chúng ta nên nói tiếp về vấn đề nàu ở trong phòng của Lilith. Đi theo tôi, Agent Six”
Với nét mặt băng giá trở lại, Astaroth quay gót và rời khỏi phòng. Điều duy nhất mà tôi có thể làm là nghiêng đầu ngạc nhiên và đi theo.