"Bà nội đuổi chúng ta rồi, giờ không tự kiếm mối làm ăn thì lấy gì ăn, lấy gì uống?", giọng nói của Phương Thuỷ Y có chút lạnh nhạt, mấy ngày này cô và Trương Quốc Hồng ôm nhau khóc không biết bao nhiêu lần, mà tất cả đều là do người đàn ông trước mặt cô gây ra!
Không thèm ngó ngàng tới Trương Trần, Phương Thuỷ Y vào phòng thay một bộ đồ chỉnh tề, trang điểm nhẹ nhàng!
"Chi bằng anh tới công trường làm phụ hồ đi, tuy rằng bỏng tay, nhưng kiếm được nhiều. Giờ trong nhà đang rất cần tiền!", đi tới bên cạnh Trương Trần, Phương Y Thuỷ nói một câu.
"Cần bao nhiêu tiền vậy?", Trương Trần vội vã hỏi, giờ anh cũng xem như không phải người nghèo rồi, trên người ít nhiều gì cũng có tiền dự phòng.
Sau đó, đáp lại anh chỉ có tiếng đóng cửa rất mạnh!
Trương Trần không kìm được mà cười khổ một tiếng, anh không hề nói đùa, anh thật sự có tiền mà!
Cảm thán vài câu nhàm chán, Trương Trần cũng chẳng buồn nói nữa, mở tủ lạnh lấy đồ chuẩn bị cho bữa tối, ngay lúc này, lại một tiếng gõ cửa vang lên!
"Có khi nào là đi vội quá quên chìa khoá không nhỉ?", Trương Trần tự lẩm bẩm một mình, lấy ra chiếc thẻ vàng của mình ra rồi nhanh chóng đi mở cửa, muốn cùng Phương Thuỷ Y nói chuyện một cách nghiêm túc.
Sau đó, cửa vừa mở, xuất hiện trước cửa đúng là một cô gái, nhưng lại không phải là Phương Thuỷ Y.
Nhìn cô gái tóc vàng có khuôn mặt phương Tây điển hình, Trương Trần ngờ vực hỏi: "Cô là?"
"Bác sĩ Trương, anh không nhận ra tôi sao. Hôm đó ở bệnh viện thành phố tôi làm trợ lý cho anh đó!", người tới chính là Nhược Tuyết, cô ta có chút oán trách nói, cô ta dù gì cũng là một mỹ nhân hiếm có, vậy mà tên Trương Trần này lại không có chút ấn tượng nào!