Ra hiệu cho quản lý khách sạn, đối phương hiểu ngay, cắn môi vung tay lên: “Tóm lấy, tên này xâm nhập gia cư bất hợp pháp, bắt đưa tới chỗ công an!”
“Các người... dám cử động thử xem!”, Tiêu Lượng bước lên trước một bước, lạnh lùng nhìn chằm chằm đám bảo vệ và tên quản lý.
Đúng là anh ta nên cảm ơn đám người này, ngay trước mặt mình mà đám này còn dám khó xử người đã tặng mình mười cú đá à, đây không phải tạo cơ hội cho anh ta tạo thiện cảm à!
Vì xoa dịu sự tức giận của Trương Trần, Tiêu Lượng lạnh lùng nói tiếp: “Tôi không cần biết khách sạn này là do ai mở, còn anh có thân phận gì, nếu anh dám làm bừa thì có tin tôi sẽ khiến anh cút ra khỏi Hoài Bắc ngay ngày mai không?”
“...”, quản lý khách sạn mắng to trong lòng, đám người này đều thuộc dạng trâu bò, sao mấy người cứ lôi con muỗi là tôi ra để xử vậy, một bên là Lý Thiên Hoa, bên còn lại là người có lai lịch bí ẩn, nghe giọng điệu người này ngông như vậy, gã làm sao dám chắc đây!
Vì vậy, gã chỉ có thể nhìn Lý Thiên Hoa bằng ánh mắt trông mong, dù sao trước đó nghe cách xưng hô của Lý Thiên Hoa thì có vẻ hắn biết người này!
Lý Thiên Hoa nhíu chặt đôi mày, hắn thật sự có quen biết Tiêu Lượng này, năng lực tên này cũng không nhỏ. Dù là hắn, thường ngày cũng phải nể một chút, tuy không biết vì sao Tiêu Lượng lại quỳ xuống trước mặt Trương Trần nhưng nếu bây giờ mình để Trương Trần rời khỏi đây thì mặt mũi của hắn trước mặt bạn học cũ đều mất sạch.
Nhưng hắn cũng không thể trực tiếp đối đầu với Tiêu Lượng, lập tức nói: “Anh nhìn tôi làm gì, đây đâu phải chuyện của tôi, để anh ta xông vào, đây không phải là vấn đề của khách sạn mấy người à?”
Tiêu Lượng cũng nhíu mày, xem ra tình huống chỗ này cũng không tốt lắm. Anh ta cũng không lảm nhảm mà thản nhiên nói: “Tôi vẫn giữ câu kia, nếu hôm nay có ai dám làm khó cậu Trương, vậy người đó cứ thử đi, Tiêu Lượng này nói được thì làm được đấy!”
“Tôi nhắc lại lần nữa, có người mời tôi tới đây!”, Trương Trần tỏ ra không vui.
“Thiệp mời của cậu thật sự ở lầu một à, tôi đi xem một chút...”, không đợi người khác mở miệng, quản lý vội giành nói. Lúc này, gã không cần biết Trương Trần nói thật hay giả, chỉ biết gã bị kẹp ở giữa thì rất ngột ngạt, muốn đi khỏi đây thôi.
Không đợi ai nói gì, quản lý chạy đi, leo thang thoát hiểm xuống lầu một.
“Khách tôi mời mà mấy người đưa đi đâu rồi?”, vừa xuống lầu, quản lý nghe một giọng nữ nói tiếng phổ thông không quá chuẩn truyền tới, một cô gái cao mét bảy đứng trước quầy, chống nạnh hỏi phục vụ.
lầu hai, tôi dẫn cô đi nha?”