Thế nhưng Trương Trần đến nhìn một cái cũng không buồn nhìn!
Lý Kim Nguyên cắn răng âm thầm chửi một tiếng, lúc này lại chú ý đến Phương Thủy Y, ông ta lăn lộn trên thương trường bao năm nay biết rằng phụ nữ dễ lấy lòng, lúc này cười nói: “Thủy Y, chú xin nhận lỗi, cháu hãy tha thứ cho Thiên Hoa nhé, nếu không chú sẽ quỳ xuống xin lỗi…”
Phương Thủy Y gương mặt vẫn luôn căng thẳng, Lý Thiên Hoa trong mắt cô là người không thể đùa được, nhưng lần này bố hắn lại đến đây nên cô đâu dám nói gì!
“Đừng, đừng như thế, tôi...tôi...tôi không có gì!”
Phương Thủy Y dè dặt nói, trong đầu cô lúc này là một mớ hỗn độn, cô ấy thậm chí còn không biết chuyện gì đang diễn ra!
“Vậy, cậu Trương?”, Lý Kim Nguyên căng thẳng nhìn Trương Trần!
“Được rồi, tôi tiễn ông!”, Trương Trần thu lại thuốc mỡ vừa làm xong, lên tiếng!
“Tiễn cái gì chứ, Trương Trần, cậu nghĩ cái gì thế, khách còn chưa uống nước, cậu làm vậy khác gì đuổi khách?”, Trương Quốc Hồng tức giận, theo bà ta nghĩ đây là người không đơn giản, đâu thể thất lễ như thế, không thể để Trương Trần gây rối nữa, bà ta đã có sẵn kế hoạch rồi!
“Người đàn bà này!”
Lý Kim Nguyên trong lòng thầm mắng, nhưng bên ngoài mặt vẫn cười nói: “Không sao, người tài giỏi như cậu Trương đây thật hiếm có, tôi cũng vừa hay muốn nói chuyện với cậu ấy!”
“Tài giỏi?”, hai mẹ con Trương Quốc Hồng mơ hồ, họ sống cùng Trương Trần đã ba năm rồi, họ sao lại không nhận ra Trương Trần là một người tài giỏi chứ?
Nhưng Lý Kim Nguyên đã nói thế, vì ái ngại thân phận người ta nên hai mẹ con cô cũng không phản bác gì, chỉ còn cách nhìn ra hiệu Trương Trần đừng thất lễ!
Ra đến bên ngoài, Trương Trần ném thuốc trong tay mình cho Lý Kim Nguyên, nói: “Nhớ kĩ, sau này đừng quá đề cao bản thân…”.
Lý Kim Nguyên liên tục gật đầu như một đứa trẻ đang bị quở trách, nào dám nói lại câu nào!
“Được rồi, lấy thuốc bôi cho cậu ta, trong vòng một tháng sẽ dần hồi phục!”
“Đây, thế là xong sao?”, Lý Kim Nguyên ngờ vực hỏi.