Nhưng ông ấy không thể ngờ rằng, người trẻ tuổi trước mặt lại chính là thần y Trương. Nếu như Trương Trần thật sự có chuyện thì giải quyết theo việc công là được nhưng bị đưa đến căn phòng của Tiểu Hắc thì mục đích trong này không nói cũng rõ.
Nếu như chuyện này mà truyền ra ngoài thì đến ông ấy cũng không chịu nổi áp lực từ dư luận. Phải biết rằng người trẻ tuổi này đại diện cho bác sĩ đông y của Long Quốc. Sau khi mang vinh dự về cho nước nhà thì nhận được đãi ngộ này. Chỉ e là sau vụ này họ sẽ bị dư luận ‘nhấn chìm’ mất.
Đại Thành Tử hiện giờ cũng đờ đẫn ra. Hắn ta sợ hãi nhìn cục trưởng Hàn. Nhưng cục trưởng Hàn không thèm để ý đến hắn ta mà lấy điện thoại ra nói: “Gọi mấy người đến bắt Đại Thành Tử đi”.
Còn Triệu Chí Hào và Trương Trần ở phía bên này căn bản không để ý đến kết cục của Đại Thành Tử. Lúc này Triệu Chí Hào lo lắng nhìn Trương Trần, ông ta cảm giác hiện giờ Trương Trần như Lưu Bị còn ông ta chính là Quan Vũ. Không thể để Trương Trần chịu bất cứ tổn thương nào, nếu không thì đại nghiệp sau này cũng chấm dứt tại đây luôn.
“Tôi không sao cả, đừng động vào tôi”, Trương Trần bất lực buông tay Triệu Chí Hào ra, nói: “Các ông về đi”.
“Chuyện này…”, Triệu Chí Hào có chút lo lắng, chỉ lo là có người sẽ làm khó Trương Trần.
“Ha ha! Ông chủ Triệu cứ yên tâm, nếu đây là cậu Trương thì tất nhiên chúng tôi sẽ điều tra cẩn thận, tuyệt đối không vu oan cho người khác đâu”, cục trưởng Hàn vội nở nụ cười, lên trước nói.
Trương Trần liếc mắt một cái, nói: “Nếu người ta đã nói như vậy thì cứ làm thế đi”.
Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn đều chau mày lại. Theo như ý của họ thì không thể cho qua dễ dàng như này được nhưng Trương Trần đã nói như vậy thì chỉ có thể làm thế thôi.
“Vậy thì làm phiền cục trưởng Hàn rồi, chỉ có điều tôi không muốn thấy những chuyện tương tự như này xảy ra nữa. Một người lấy lại thể diện cho Long Quốc mà giờ đây lại phải chịu đả kích như này, không chỉ là tôi mà tất cả công dân của Long Quốc sẽ đều thấy đau lòng đấy”.
Cục trưởng Hàn lau mồ hôi rồi gật đầu, ông ấy đang nghĩ sau khi quay về sẽ phải giải quyết Đại Thành Tử để mình đỡ bị vạ lây.
Sau khi nói khách khí vài câu và thể hiện thái độ xử lý công tư thì cục trưởng Hàn vội đi xem ghi chép về vụ án này.
Trương Trần đưa mắt nhìn về phía Tôn Khuê Sơn, cười nói: “Sao ông chủ Tôn cũng đến đây vậy?”
Trần quay lại thì vội hỏi.