Về phần Trương Trần này, chỗ nào mát mẻ thì cứ ở đó mà chơi đi!
Trương Trần chẳng thèm để ý, kịch hay về cuối, không cần vội!
Lúc này, cửa biệt thự mở ra, Phương Thủy Y trong bộ váy màu tím bước tới, lộ ra chiếc cổ thon dài trắng như ngọc, mái tóc buông tự nhiên trên vai, khuôn mặt vốn thanh tú được trang điểm nhẹ, lúc này cô bước đi dưới ánh đèn đường mờ ảo, đẹp tựa như một nàng tiên vậy!
“Thật là… tuyệt vời!”, Phương Hải Cương lẩm bẩm, mặc dù bọn họ có chút quan hệ máu mủ nhưng hắn ta vẫn phải thừa nhận rằng bộ dáng cô em họ này của mình thật sự là có lực sát thương không nhỏ đối với đàn ông!
“Ha ha, Thuỷ Y, lên đây ngồi với bà nội!”, bà cụ Phương bước tới kéo tay Phương Thuỷ Y, miệng cười không khép được lại. Phương Thuỷ Y bây giờ chính là cục cưng của nhà họ Phương, còn về thằng cháu rể ăn hại kia thì bà ta thậm chí còn chẳng thèm nhìn đến.
“Thuỷ Y đã ở đây rồi thì chúng ta mau đi thôi, đừng cho Triệu đại thiếu gia phải đợi lâu!”, Phương Thiên Quang cười ha ha rồi cũng bước lên xe!
“Trương Trần!”, Phương Thuỷ Y ngồi ở ghế sau lo lắng gọi, cô không biết Trương Trần lấy đâu ra tự tin, chuyến này đi hậu quả sẽ không thể lường nổi.
“Không sao đâu!”, Trương Trần cười an ủi, bà cụ Phương ngồi bên cạnh kéo luôn tấm kính lên, chắn đi tầm mắt của hai người!
“Lái xe, đi thôi!”, Phương bà cụ Phương ra lệnh!
"Hắc hắc, Trương Trần à Trương Trần, chân mọc ở trên người cậu, cấu nếu như muốn đi thì chúng tôi cũng chẳng cản nổi, nhưng tôi khuyên cậu một câu, nếu tự biết thân biết phận thì ngoan ngoãn ở đây đi!"
Phương Hải Cương cười khà khà, chui vào băng ghế lái rồi ba chiếc ô tô hạng sang phóng vọt đi!
Trương Trần chẳng để tâm mỉm cười, người phụ nữ của anh, ai cũng có thể chạm vào sao?
Đi đến hầm đỗ xe, Trương Trần tìm thấy chiếc xe nhỏ cũ kỹ của mình, lúc này đã đến giờ tan ca nên xe ở đây tương đối nhiều!
"Chậc chậc, Trần ăn hại à, lúc nãy tôi đi xuống trông thấy cả nhà họ Phương đều ngồi trên ba chiếc BMW series 7 phóng đi. Sao, không chở cậu đi cùng à, hay xe họ hết chỗ rồi?"
Đúng lúc này, một chiếc ô tô chạy qua, người bên trong hạ cửa kính xuống nở nụ cười chế giễu.
“He he, có lẽ là như vậy!”, Trương Trần mỉm cười nhàn nhạt nói, bãi xe ở đây là dành riêng cho khu biệt thự này, mỗi khi anh đi xuống lấy xe, luôn có người gặp anh sẽ nói vài câu!
ra, một người đàn ông vạm vỡ bước ra, sau đó đi đến trước mặt Trương Trần.