Trương Trần cười nói: “Trùng hợp nhỉ, anh cũng chưa ăn. Ăn chung đi!”
Anh nhanh chóng tới phòng bếp để nấu bữa tối, hai người vừa ăn vừa tán gẫu. Trong lúc đó, Phương Thủy Y cũng không thể nào mặt dày nhắc đến hạng mục Thành Cổ, cô biết nhà họ Phương đã làm Trương Trần tổn thương sâu sắc.
“Ầy, vợ à, sàn nhà cứng quá, buổi tối rất dễ bị lạnh!”, Trương Trần nhìn Phương Thủy Y nói.
“À…”, ánh mắt Phương Thủy Y hơi tránh né anh, mấy ngày nay, dù Trương Trần có chút thay đổi, dần dần trở nên giỏi giang hơn nhưng người này cũng tham lam hơn, không ngờ anh còn muốn chui lên giường cô.
“Không phải anh làm việc ở quầy thuốc của Chu Viên Viên à, nếu cảm lạnh thì anh có thể tự bốc thuốc mà!”, Phương Thủy Y yếu ớt nói.
“Vậy cũng được, có bệnh thì chữa bệnh, không bệnh thì cơ thể thêm khỏe mạnh”, Trương Trần đảo mắt.
Ăn cơm, rửa chén xong, Trương Trần nhàm chán ngồi một bên, có hai tin nhắn được gửi tới di động của anh.
Một là do Trương Quốc Hồng gửi tới, nội dung đại khái là nhà họ Phương đã tốt với anh ra sao, anh không thể đứng nhìn nhà họ Phương suy sụp được.
Trương Trần quyết định làm lơ, chuyện này không cần thương lượng, lựa chọn thông minh nhất của nhà họ Phương lúc này là nên làm việc chăm chỉ.
Còn tin thứ hai do Chu Viên Viên gửi tới, nội dung là cô ta xin lỗi rồi bảo anh ngày mai đến làm, nhưng lần này không phải trông cửa mà là trực phòng khám.
“Tốc độ nhanh đấy!”, Trương Trần nói thầm một câu rồi ngã đầu ra gối ngủ.
Sáng hôm sau, Phương Thủy Y mặc một chiếc váy liền thân, xách túi chuẩn bị đi làm.
“À, Trương Trần, chuyện là, mẹ tôi nói muốn tới đây ở vài ngày!”, đột nhiên nhớ tới tin nhắn WeChat Trương Quốc Hồng gửi cho mình đêm qua, Phương Thủy Y ngượng ngùng nói.
“Cái gì? Chuyện quái gì vậy?”, quả nhiên, Trương Trần vừa nghe thấy thế là lập tức bùng nổ, nếu nói trước kia lời nói của nhà họ Phương miễn cưỡng lắm mới được xếp vào hạng súng máy Gatling thì Trương Quốc Hồng đúng là pháo cao xạ, còn là loại pháo có sẵn chế độ nhắm chuẩn mục tiêu.
“A, anh đừng kích động. Tôi sẽ nói với mẹ, bà ấy cũng đâu có nói là nhất định tới chứ!”, Phương Thủy Y thấy Trương Trần phản ứng mạnh như vậy thì cũng đoán ra được anh nghĩ gì nên ngại ngùng an ủi.
Trương Trần gật đầu, anh còn có thể nói gì nữa, anh cũng dự đoán được là nếu Trương Quốc Hồng thật sự đến đây, sợ là anh cũng không được ngủ ngon mất.
trên màn hình cũng cảm giác thật sầu não, lần thứ hai anh cho Tiền Sinh Bình biết số điện thoại thật sự của mình, thế là ông ấy gọi tới luôn.