“Sư phụ, chúng con hiểu rồi!”, cả nhóm người đồng loạt hô, sau đó đi thật nhanh rời khỏi đỉnh núi, biến mất trong màn đêm.
Thành phố Mang, tỉnh Khương Hải, núi Bách Bệnh Lô, cảnh tượng y hệt đều lặp đi lặp lại trong tầm mắt, giờ phút này đây, người khắp bốn phương tám hướng đều đổ dồn về phía Hoài Bắc!
Cho dù trình độ y học của họ không địch lại, nhưng cũng phải đứng ở nơi đó, để nói cho bọn người nước Hàn biết Long Quốc bọn họ không phải không có ai!
Giờ phút này, trên đường sắt, cao tốc, xe lửa của Hoài Bắc. Rất nhiều nhà ga quy mô lớn đều đỗ đầy những chiếc xe Jeep màu xanh sẫm, bọn họ đứng ngay ở cửa cửa trạm dừng, khiến tất cả mọi người đi qua đi lại đều tỏ ra kinh ngạc!
Phải biết rằng nơi đây không phải chỉ cần có tiền là có thể lái xe vào được, mọi người đang đua nhau suy đoán xem liệu có phải nhân vật quan trọng nào đó sắp tới hay không!
Hoài Bắc, bệnh viện Thành phố.
Ngoài một vài bộ trưởng ít liên quan như bộ Công thương, Thủy lợi, Trị an ra thì tất cả những người khác đều có mặt, trong đó dẫn đầu là Bộ trưởng Vương.
Ở bên dưới là tất cả các bác sĩ Đông Y trực thuộc bệnh viện Thành phố, mặt mũi ai cũng đều tỏ ra nặng nề!
“Bộ trưởng Vương, chúng tôi thật sự hết cách rồi!”, viện trưởng Ngô thở dài, ông ta chỉ là viện trưởng của một bệnh viện cấp thành phố, làm gì có biện pháp nào hay đâu!
Sắc mặt bộ trưởng Vương vô cùng nặng nề, luôn im lặng từ đầu tới giờ, sao ông ấy lại không biết kia chứ, nhưng cũng không thể nào cứ ngồi chờ mãi trong văn phòng như thế này được.
“Bên phía Thủ đô đã phái người đến, nhưng mà… bọn họ căn bản cũng không có cách nào thắng được Quỷ Thủ!”, bộ trưởng Vương nói.
“Lẽ nào thực sự không còn cách gì ư, ngày mai phải để một con nhóc lừa gạt đại diện cho cả Long Quốc, tuy rằng cô gái đó là cháu gái của Chu Nhân Kiệt, nhưng dù thế nào cũng còn quá trẻ!”, có người lo âu nói.
Mọi người nhao nhao cảm thán, thảo luận nửa ngày trời mà cũng không đưa ra được phương án thực tế nào.
Vương, sao bọn họ lại không biết chuyến đi này sẽ có kết quả như thế nào kia chứ, người khác né còn chẳng kịp, sợ phải gánh cái danh thất bại, thế mà Tiền Sinh Bình lại chủ động đứng ra!