Dương Bách Xuyên nghĩ tới sư phụ Vân Thiên Tà thì thử gọi một tiếng trong lòng.
“Sư phụ người tỉnh chưa?”
Kêu tiếng thứ nhất không có phản ứng, Dương Bách Xuyên không cam lòng lại gọi một tiếng: "Lão già đáng chết...?"
"Khụ khụ! Thằng nhóc thối, con không thể để ta yên tĩnh hả? Vừa thức tỉnh đã quấy rầy vi sư là sao?" Giọng Vân Thiên Tà lười biếng chửi bới vang lên.
"Sự phụ, lão già! Người xem như đã thức tỉnh rồi!"
Dương Bách Xuyên mừng rỡ, thậm chí muốn rơi nước mắt.
Lần trước sau khi hầm mỏ bỏ hoang ở đảo Hồng Kông nổ tung, sư phụ Vân Thiên Tà cũng không còn tin tức nữa. Trong lòng Dương Bách Xuyên biết rõ sư phụ ngăn cản tai họa cho mình tất nhiên thần hồn đã bị thương nặng, anh vì chuyện này là hổ thẹn trong lòng. Nếu không phải trong vô hình trung có thể cảm ứng được sự tồn tại của sư phụ thì anh cũng tưởng sư phụ Vân Thiên Tà đã hồn phi phách tán rồi.
Bây giờ lại nghe thấy giọng nói quen thuộc của sư phụ, trong lòng anh rất kích động, hét to lên.
Nhưng Vân Thiên Tà lập tức đổ một chậu nước lạnh lên đầu anh.
"Kích động cái rắm ấy, ta còn không kích động con kích động làm gì?"
Giọng nói của Vân Thiên Tà vang lên trong đầu Dương Bách Xuyên.
"Ặc!" Dương Bách Xuyên vẻ mặt xám xịt, lập tức giận dữ: "Lão già đáng chết, đáng lẽ người nên tan thành mây khói mới đúng!"
"Xì, không phải vi sư đang rất tốt à. Nói tới thì hôm nay thằng nhóc con gặp may, vậy mà đụng phải tinh hạch cấp bậc Nguyên Anh của tộc quỷ hút máu. Nếu không có tinh hạch, nói không chừng vi sư thật sự phải tiếp tục ngủ say, không mất mười năm tám năm là không tỉnh được. Ngưng thằng nhóc con cũng to gan đấy, vậy mà dám đụng vào đồ vật cấp bậc Nguyên Anh hả?
Bình Càn Khôn mà không tự chủ nhảy ra thì có lẽ bây giờ thằng nhóc con đã thăng từ lâu rồi. Cũng may lần này vi sư cũng được lợi, sau khi thần hồn bị hao tổn lần trước được bổ sung lại thì còn có dư đấy, khà khà!"
Dương Bách Xuyên nghe thấy sự nhẹ nhõm trong giọng nói của sư phụ thì cuối cùng cũng yên tâm, xem ra lão già thật sự khôi phục như lúc ban đầu, hơn nữa còn được lợi không ít.