Khi Liễu Linh Linh chạy tới phòng bệnh, một chàng trai suy sụp ngồi trước cửa phòng bệnh, mấy người nhà họ Liễu ở đây, mỗi người mang vẻ mặt khác nhau.
Chàng trai kia chắc là Liễu Tử Quân anh trai của Liễu Linh Linh. Những người khác là người nhà họ Liễu.
"Anh ơi, ba sao rồi?" Liễu Linh Linh run rẩy hỏi.
"Linh Linh đừng vội, hãy nghe anh nói." Liễu Tử Quân đứng dậy chắn trước mặt Liễu Linh Linh, cũng chặn đường vào phòng bệnh.
"Linh Linh..."
Đám người nhà họ Liễu bước đến chào hỏi Liễu Linh Linh.
Dương Bách Xuyên phát hiện sắc mặt những người này là lạ, trong lòng dấy lên dự cảm không lành. Linh thức tiến vào phòng bệnh xem thử, anh lập tức chấn động cả người, bởi vì Liễu Sơn Hải đã qua đời, thảo nào người nhà họ Liễu đều lộ vẻ kỳ lạ như thế.
Có người buồn bã, có kẻ lộ ánh mắt láo liên.
Mà lúc này Liễu Linh Linh bị chặn trước phòng bệnh cũng đã phát hiện ra tình hình bất thường. Trước sự truy hỏi của cô, Liễu Tử Quân nói: "Linh Linh, ba đã qua đời nửa tiếng trước rồi."
"Không thể nào!"
Tạch! Nước mắt tuôn rơi, giọng nói cao vút, Liễu Linh Linh đẩy Liễu Tử Quân đang chắn trước cửa phòng bệnh ra rồi lao vào trong.
Dương Bách Xuyên cũng định vào theo, nhưng trước cửa có quá nhiều người.
Đây là việc riêng nhà họ Liễu, người thân đều có mặt ở đây, anh không tiện đi vào.
"Ba ơi, hu hu..."
Tiếng khóc xé lòng của Liễu Linh Linh vang lên trong phòng bệnh.
Một đám người nhà họ Liễu đi vào khuyên nhủ cô.
Dương Bách Xuyên bị Liễu Tử Quân đẩy, hai hàng lông mày càng nhíu chặt. Anh không ngờ Liễu Tử Quân lại phản ứng mạnh như vậy, nhưng cũng mặc kệ cho anh ta đẩy mình, dù sao có một trăm Liễu Tử Quân cũng không đẩy được anh.