Ví dụ như hiện tại, sau khi Lục Tuyết Hi tìm được Dương Bách Xuyên câu đầu tiên chính là: “Bà đây không làm nữa, chức trưởng lão Hình Đường Vân Môn anh thích tìm ai thì tìm, tôi đi.”
Dương Bách Xuyên sửng sốt, tối sầm mặt nhìn Lục Tuyết Hi, đương nhiên trong lòng có thể rõ ràng bà cụ non này đang oán giận mình quá tuỳ ý ở trước mặt đệ tử Vân Môn, phá hủy quy tắc uy vọng mà cô vất vả thành lập.
Đối mặt với Lục Tuyết Hi, Dương Bách Xuyên thật sự có hơi đau đầu.
Tuy anh nói là sẽ dùng ấn kỳ nô bộc để khống chế linh hồn của Lục Tuyết Hi, nhưng cho tới bây giờ Dương Bách Xuyên chưa từng coi chị em bọn họ là nô bộc mà sai khiến.
Mà Dương Bách Xuyên cũng rất hiểu rõ, hai chị em nhà họ Lục, tính cách Lục Tuyết Hi mạnh mẽ, còn Lục Vũ Thư lại mềm mại như cừu, ngày thường nói chuyện cũng là do chị gái Lục Tuyết Hi làm chủ.
Đối với Lục Tuyết Hi Dương Bách Xuyên thật sự là không thể làm gì, bởi vì Lục Tuyết Hi muốn tốt cho Vân Môn, mới lập ra quy tắc, hy vọng anh tuân thủ.
Bây giờ anh lại bày ra thái độ không để ý, cuối cùng cũng chọc giận Lục Tuyết Hi.
Dương Bách Xuyên thật sự rất lo lắng liệu cô ta có vì chuyện này mà bỏ mặc Vân Môn hay không, từ khi Vân Môn thành lập đến bây giờ, người thật sự chân chính quản lý Vân Môn đều là do Lục Tuyết Hi, tuy anh là môn chủ nhưng căn bản không có giáo dỗ đám đệ tử của Vân Môn.
Mỗi lần đều lấy công pháp gì đó, viết xong trực tiếp ném cho Lục Tuyết Hi, cũng chỉ để lại một câu nói bảo cô ta đi dạy cho đệ tử Vân môn.
Ngay cả mấy người phụ nữ cũng là do Lục Tuyết Hi tự tay dạy dỗ.
Cục diện hôm nay của Vân Môn thật sự là không thể không có Lục Tuyết Hi.
Dương Bách Xuyên biết Lục Tuyết Hi đang giận dỗi, cười ha ha nói: “Vậy có cái gì bất mãn cô cứ việc nói, đừng có kiểu giận dỗi được không?”
Ngài nói tôi gây rối để khiến cho ngài không biết làm gì sao? Tôi là một kẻ ác ở phía trước, còn ngài là một người đàn ông tốt ở phía sau? Còn bảo là hợp tác với tôi không được cái gì sao?”