"Làm gì thì lão đạo không thể nói cho cậu biết, cũng không rõ. Đến lúc đó Lôi Đình sư huynh ắt sẽ tìm cậu. Còn nữa, chuyện lần này Lôi Đình sư huynh muốn làm, một mình cậu không thể hoàn thành. Người hợp tác với cậu không chỉ có Chiêm Khánh Nhân, mà còn bốn thanh niên khác, khi nào vào bí địa cậu sẽ biết. Bây giờ lão đạo chỉ nói một lần thôi, đừng xung đột với kẻ thù sẽ tốt cho thằng nhóc cậu, nghe hay không tùy cậu. Dù sao sau khi vào bí địa, gây thù chuốc oán quá nhiều không có ai giúp cậu đâu, cậu tự lo liệu đi!"
Lăng Hư lão đạo nói xong, dẫn người rời đi.
Chiêm Khánh Nhân hung dữ trừng Dương Bách Xuyên, rất bất mãn về thái độ phách lối của anh hồi nãy.
Dương Bách Xuyên thấy Chiêm Khánh Nhân trừng mình, bèn hét gọi anh ta: "Chiêm Yêu Nghiệt, hình như anh còn nợ tôi bốn trăm tinh thạch Tiên Thiên tiền cược, có phải nên trả cho tôi rồi không?"
Chiêm Khánh Nhân theo sau Lăng Hư Tử đã đi xa mấy mét. Nghe Dương Bách Xuyên nói vậy, anh ta lảo đảo suýt ngã, thầm mắng trong lòng: "Mẹ kiếp, cậu đòi nợ trước mặt nhiều người như vậy, ông đây biết giấu mặt vào đâu?"
Anh ta vừa mắng Dương Bách Xuyên vừa bước đi nhanh hơn.
Phía sau lại vang lên giọng nói của Dương Bách Xuyên: "Thiếu nợ trả tiền là lẽ hiển nhiên!"
Mặt Chiêm Khánh Nhân đen như đít nồi, anh ta im lặng bỏ đi, lòng thầm hận chết Dương Bách Xuyên.
Lăng Hư Tử hỏi Chiêm Khánh Nhân: "Khánh Nhân, con nợ Dương Bách Xuyên bốn trăm linh thạch khi nào vậy? Mặc dù con số hơi lớn, nhưng cũng không nhiều lắm, con nên trả hết cho người ta kẻo người ngoài chê cười Côn Luân chúng ta. Vả lại con là chưởng giáo Côn Luân tương lai, không thể để lại vết nhơ thế này. À đúng rồi, sao con lại nợ Dương Bách Xuyên bốn trăm tinh thạch Tiên Thiên?”
Chiêm Khánh Nhân bị đại trưởng lão hỏi, mặt đỏ phừng phừng. Anh ta coi trọng sĩ diện hơn tính mạng, đâu thể nói là lần trước đến Vân Môn đấu tốc độ thua Dương Bách Xuyên, sau đó nợ Dương Bách Xuyên bốn trăm tinh thạch Tiên Thiên đúng không?
Anh ta đường đường là người đứng đầu Thập Đại Yêu Nghiệt, là chưởng giáo Côn Luân tương lai mà lại thua Dương Bách Xuyên, nếu nói ra thì mất mặt nhường nào?
Tin đồn tương tự truyền đến hẻm núi, khiến Dương Bách Xuyên bị mấy thiên tài ghen ghét, hoặc là nói ghen tị muốn chết.