Trong đó, đan Độ Kiếp chính là thứ không thể thiếu, ở thành tựu Kim Đan, đan Độ Kiếp gia tăng nắm chắc khả năng vượt qua thiên kiếp, rất khó khăn nhưng cũng rất trọng yếu, thăng cấp lên Kim Đan là điểm mấu chốt nhất để một bước lên mây, không độ kiếp chỉ có thể là Giả Kim Đan.
Ngoài ra, đan dược trên cơ thể anh không thể sử dụng chân khí, hiện tại chỉ có đan Tụ Khí, nhưng tu vi tăng cao, đan Tụ Khí đã không thỏa mãn được nhu cầu của anh, hiện tại cần phải luyện chế đan dược cao cấp hơn để tu luyện và bổ sung chân khí vào thời khắc mấu chốt.
Tối hôm qua, trong đầu anh đã tìm được ba phương thức luyện đan, trong đó có một đan dược gần trung phẩm – Đan Thiên Nguyên, rất thích hợp sử dụng trong giai đoạn này.
Đan Thiên Nguyên, cho dù là thu thập linh dược hay công hiệu đều rất phù hợp, nhưng anh chỉ thiếu duy nhất một linh dược, cho dù Long Huyết Thảo cũng không thể thay thế được, vì thế nên hôm nay Dương Bách Xuyên chuẩn bị ra ngoài thử vận may.
Đến nơi, Dương Bách Xuyên dặn dò Phong Thiên Nhai: “Lão Phong, hôm nay ông bất cả một chút, dẫn mọi người đi tìm ba đồ đệ không nên thân giúp tôi, xem có tin tức gì hay không, ba thằng ranh này, theo lý mà nói thì bọn chúng phải tới đây sớm hơn chúng ta mới phải, nhưng tới đây hai ngày rồi vẫn không thấy đâu, cũng không biết bọn chúng có đi vớ vẩn ở đâu không, đến bây giờ còn không thấy bóng người.”
“Được, môn chủ yên tâm, chúng tôi sẽ ra ngoài tìm thử.”
“Ừ, đi đi, cẩn thận một chút, nhưng nhớ kỹ, người Vân Môn chúng ta không gây sự, nhưng cũng không ngại phiền phức.”
Dương Bách Xuyên dặn dò Phong Thiên Nhai một tiếng, sau đó anh cùng Thiên Tuyệt, Minh Giác và Trần Phong Tử ra ngoài, bắt đầu đi dạo chợ phiên Sơn Cốc.
Về phần ba người Độc Cô Hối, Vương Tông Nhân và Võ Kiếm còn chưa tới, ít nhiều gì cũng khiến anh lo lắng, hiện tại anh đã đắc tội bốn tông môn cổ xưa, chỉ sợ bọn họ sẽ ra tay với ba đồ đệ này, cũng may bên ngoài không có mấy người biết chuyện anh có ba đồ đệ.
Nhưng làm việc phải cẩn trọng, vậy nên anh mới để Phong Thiên Nhai dẫn người đi tìm ba đồ đệ của mình, cả cái sơn cốc này, nói lớn thì không lớn mà nhỏ thì cũng không nhỏ, không tìm thì cũng không biết ba người họ đã tới hay chưa.
...
Khi bọn họ đi tới chợ phiên Sơn Cốc, trên đường đến đây, Dương Bách Xuyên nhìn thấy không ít linh dược tốt, bình thường rất khó tìm được linh dược hơn trăm năm, nhưng ở đây anh thấy rất nhiều, đương nhiên linh dược trên một trăm năm, dưới ba trăm năm là chiếm đa số.
Còn linh dược từ ba đến năm trăm năm có rất ít, nhưng cũng không phải là không có, mà linh dược từ năm trăm năm trở lên nghìn năm trở xuống, Thiên Tuyệt nói những linh dược đó đa số nằm trong tay những gia tộc và tông môn lớn, còn linh dược trên nghìn năm thì tới nay vẫn chưa nhìn thấy.
Dương Bách Xuyên nghĩ ngợi rồi nói: “Thiên Tuyệt, trong tông môn cổ xưa, nhà nào nhiều linh dược nhất chúng ta qua đó xem thử?”