Trong sân bắt đầu ồn ào, tất cả mọi người đều kinh ngạc tới ngây người.
Không ngờ Dương Bách Xuyên thật sự là luyện dược sư, hơn nữa còn có thể luyện chế ra đan dược cao cấp như vậy.
Lần này quả thực đã làm mới thế giới quan của mọi người đang có mặt ở đây, đan dược, thân là võ cổ giả Tiên Thiên có cái gì mà chưa từng gặp qua, nhưng đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy một loại đan dược trong suốt như pha lê, hơn nữa còn mùi thơm còn tỏa ra tràn ngập khắp Sơn Cốc.
Từ khi nào mà giới võ cổ lại xuất hiện một nhân vật luyện dược như vậy?
Lăng Hư Tử và Diệu m sư thái không kìm nổi mà bước tới trước mặt Dương Bách Xuyên, gương mặt hai người đều lộ ra vẻ khiếp sợ.
Ngay sau đó một bóng người lóe lên, chính là lão tăng hòa thượng cũng đi tới bên cạnh Dương Bách Xuyên, ánh mắt dán chặt vào đan dược trong tay anh.
Trong sân có mấy lão quái vật hiểu biết sâu rộng, bọn họ liếc nhau một cái, nhìn từ mắt của đối phương đều là vẻ không thể tin nổi.
Bọn họ đều rõ ràng, trong tay của Dương Bách Xuyên tuyệt đối không phải đan được lưu truyền của giới võ cổ. Bọn họ biết loại đan dược này, chỉ Sơn Hải Giới mới có.
Trong điển tịch của những tông môn đều có ghi chép, đan dược mà tu chân giả luyện chế ra mới là đan dược chân chính, những đan dược lưu truyền ở giới võ cổ thật ra chỉ là mô phỏng theo phương thức luyện đan ở Tu Chân Giới để luyện chế.
Cho dù là bề ngoài hay là công hiệu đều kém rất xa đan dược do người ở Sơn Hải Giới luyện chế.
Viên đan được đang ở trong tay Dương Bách Xuyên lúc này mới chân chính là tu chân chi đan.
Mà nhìn màu sắc của đan dược quả nhiên là vừa mới luyện chế ra, điểm này bọn họ vẫn có thể hiểu được.
Mấy người vây quanh Dương Bách Xuyên đều trợn to mắt.