Sau khi Dương Bách Xuyên nói rõ với Thân Đồ Thạch những tình huống có thể sẽ xảy ra trong quá trình chữa trị, anh đi vào trong lều lớn lấy ngân châm từ trong bình Càn Khôn ra bắt đầu chữa trị.
Sau khi Miêu Mậu Thiên thấy Dương Bách Xuyên lấy ngân châm ra thì lập tức sững sờ, trong lòng ngược lại thở phào một hơi, lẩm bẩm một câu: "Giả vờ giả vịt!"
Đối với vấn đề kinh mạch của Thân Đồ Thạch, năm đó Miêu Mậu Thiên đã biết rõ tình huống. Vốn dĩ ông ta cho rằng Dương Bách Xuyên sẽ dùng phương pháp trị liệu gì đặc biệt, không ngờ rằng lại lấy ra ngân châm.
Miêu Mậu Thiên lập tức muốn cười, nếu là thể chất của người bình thường, có lẽ dùng ngân châm sẽ có tác dụng, nhưng Thân Đồ Thạch là võ cổ giả, hơn nữa trước khi kinh mạch xảy ra vấn đề còn là võ cổ giả Tiên Thiên tầng tám, há có thể trị khỏi bằng ngân châm?
Đúng là một chuyện buồn cười.
Trong lòng Miêu Mậu Thiên lập tức coi thường y thuật của Dương Bách Xuyên hơn mấy lần.
Ông ta cười thảo luận với mấy người Mộc Đạo Nhiên bên cạnh, trong ngôn từ tràn đầy châm chọc.
Người vây xem cũng bị loại ngân châm này của Dương Bách Xuyên làm cho sững sờ.
"Không phải là Dương điên dựa theo phương pháp châm cứu bình thường chứ? Thế không phải là trò cười sao?"
"Còn không phải à, mấy năm nay cha con Thân Đồ cầu y khắp nơi nhưng đều không có kết quả gì, nếu ngân châm mà trị khỏi được thì đã trị từ lâu rồi."
"Xong đời rồi, nhất định Dương Bách Xuyên sẽ thất bại."
"Vốn cho rằng Dương điên dám khiêu chiến với Miêu Thánh Thủ thì hẳn phải có chút tài năng, bây giờ xem ra chỉ là vịt chết còn mạnh miệng, cố gắng giữ sỉ diện mà thôi!"
"Ai nói không phải chứ, lần này Dương Bách Xuyên đùa lớn rồi, không chữa khỏi sẽ mất mạng, được không bù nổi mất, chung quy cũng là nghé con không sợ hổ!"
...
Đám người phía sau bàn tán lung tung cũng không làm ảnh hưởng tới Dương Bách Xuyên, bây giờ anh đã tiến vào trạng thái cực kỳ nghiêm túc, bắt đầu tập trung không phân tâm.
Nhất là Miêu Mậu Thiên toàn thân đều chấn động, bản thân ông ta chính là đại viên mãn Tiên Thiên tầng chín nên thấy rõ mồn một, Dương Bách Xuyên vung tay lên đã thi triển cả năm mươi bốn châm.