Lúc này ngay cả Lăng Hư Tử lúc nói chuyện giọng điệu cũng mang theo vài phần chân thành.
Trong lòng Dương Bách Xuyên âm thầm cảm thán giới võ cổ thực tế, thân phận địa vị chung quy vẫn dựa vào thực lực của mình.
Sau khi Dương Bách Xuyên quăng tới một ánh mắt biết ơn cho Lăng Hư Tử, anh nheo mắt lại, đặt ánh mắt vào Mộc Đạo Nhiên của Thanh Thành, lão Lạt Ma của Mật Tông Tự và Đinh Trường Phong của Thần Tông.
Lúc ánh mắt của Dương Bách Xuyên quét tới, sắc mặt ba người Mộc đạo nhân đều vô cùng mất tự nhiên mà dời mắt, căn bản không dám đối diện với Dương Bách Xuyên. Giờ phút này bọn họ đã xem Dương Bách Xuyên thành sát thần chân chính, không thể chọc vào, bây giờ chọc vào cũng không làm được gì, chẳng khác gì tự rước lấy nhục.
Dương Bách Xuyên thấy sắc mặt của ba người Mộc Đạo Nhiên thì trong lòng rất thoải mái, anh lạnh nhạt mở miệng nói: "Ba người các ông còn ai không phục? Hay là tất cả đều không phục thì bây giờ có thể đứng ra, tôi chờ đám già đáng chết các ông chỉ bảo tôi đây. Còn không phục cứ đứng ra!"
Đối mặt với giọng điệu trịnh thượng và khiêu khích của Dương Bách Xuyên, nếu là bình thường ba người Mộ Đạo Nhiên đã sớm nổi cơn thịnh nộ, nhưng hiện tại bọn họ ngay cả rắm cũng không dám thả.
Bọn họ đều không dám nhìn thẳng vào mắt Dương Bách Xuyên, mà phải nhìn đi chỗ khác,
Nhưng Dương Bách Xuyên lại không có ý định buông tha cho ba con người ghê tởm này.
Không phải mấy lão già này đều nhắm vào ông đây sao, cho rằng hiện tại không lên tiếng thì ông đây sẽ bỏ qua cho mấy người sao?
Làm việc ác thì sớm muộn gì cũng phải chịu quả báo, bây giờ cũng đến lúc tiểu gia đây hành mấy ông rồi.
Ánh mắt anh dừng trên người Mộ Đạo Nhiên, Dương Bách Xuyên nheo mắt cười lạnh nói: “Mộ Đạo Nhiên, ông có phục không? Hoặc là nói ông có ý kiến gì về việc tôi tham gia mở bí địa?”
Mộ Đạo Nhiên nghe vậy, cả người ông ta run lên, nhưng lại không dám hé răng nửa lời.
“Nói!”
Lúc này, Dương Bách Xuyên thật sự muốn biết bóng ma tâm lý trong lòng Mộ Đạo Nhiên lớn tới mức nào.