Hai cực âm dương va chạm, trong nháy mắt như xảy ra phản ứng hóa học, nổ một tiếng, luồng khí khổng lồ cũng theo đó tản ra.
Dương Bách Xuyên nhìn thấy những người đứng phía trước đang đối mặt với làn sóng khí, bọn họ đều bình tĩnh vận chuyển chân khí phòng ngự quanh thân, lúc này anh cũng học theo, vung tay lên, chân khí liên tục xuất hiện, bao phủ tất cả những người bên cạnh anh vào bên trong, Dương Bách Xuyên đã sử dụng chân khí của mình tạo thành lớp phòng ngự có đường kính hai mươi mét để chống lại tác động của làn sóng.
Lớp phòng ngự này bao phủ toàn bộ đám người Thiên Tuyệt ở bên trong.
Giây tiếp theo, sóng khí mà hai cực sinh ra trực tiếp đánh lên lớp phòng ngự này khiến chân khí đột nhiên chấn động, lực tác động không lớn cũng không nhỏ, Dương Bách Xuyên có thể cảm nhận được, nếu đổi thành người có tu vi Tiên Thiên tầng năm thì nhất định sẽ không chống đỡ được.
Trong lòng anh cũng có chút giật mình, thầm nghĩ: “Xem ra con đường một đi không trở lại này thật sự không dễ đi như vậy.”
Tác động của sóng khí biến mất ngay lập tức.
Lúc này mọi người đều thu lại lớp phòng ngự, Dương Bách Xuyên cũng vung tay bỏ đi lớp chân khí.
Có điều, giây tiếp theo anh cảm nhận được bầu không khí có gì đó không đúng, vừa ngẩng đầu nhìn đã trông thấy có rất nhiều người nhìn anh với ánh mắt cổ quái.
Mấy người Lăng Hư lão đạo không nói gì nhưng vẻ mặt bọn họ lại như đang suy nghĩ.
Yêu Nghiệt Côn Luân – Chiêm Khánh Nhân đứng gần Dương Bách Xuyên, vừa mở miệng đã nói anh ngu xuẩn, điều này khiến Dương Bách Xuyên tức giận, lập tức muốn chửi lại.
Nhưng nghĩ lại vẫn nên thôi đi, đợi vượt qua con đường một trăm mét trước mặt rồi tính sau.
Đại đồ đệ Độc Cô Hối hiện tại là Trúc Cơ tầng bốn đỉnh phong, tam đồ đệ cũng gần Trúc Cơ tầng bốn, mang theo hai bọn họ bên cạnh, người làm sư phụ như Dương Bách Xuyên đương nhiên là phải bảo vệ rồi.