Lúc này, Phong Vân Dạ Lang lên tiếng: "Tiền bối, bên trong hộp đá này là hạt sen Hắc Liên."
"Lão phu biết." Vân Thiên Tà hờ hững cất lời.
"Hix!" Phong Vân Dạ Lang hơi ngượng ngùng. Sau đó, hắn bỗng hóa thành một người đàn ông tóc xanh trước ánh mắt kinh ngạc của Dương Bách Xuyên.
Hắn chắp tay hành lễ với Dương Bách Xuyên, hay nói chính xác hơn là Vân Thiên Tà: "Phong Vân Dạ Lang cảm ơn tiền bối đã giúp ta thoát khỏi vây khốn, ta khắc ghi trong lòng."
"Không cần cảm ơn. Mi bị nhốt ba nghìn năm, chúng ta không phải người đầu tiên đến đây đúng không?" Vân Thiên Tà hỏi.
"Tiền bối nói đúng, trong ba nghìn năm qua có mấy trăm người tới đây, nhưng bị đều bị ta nuốt chửng." Phong Vân Dạ Lang thuận miệng đáp.
"Vậy thì tốt. Mi giết nhiều người như vậy, chắc hẳn có không ít thiên tài địa bảo nhỉ? Biết mình phải làm gì chứ?" Vân Thiên Tà híp mắt nhìn Phong Vân Dạ Lang.
"Khụ khụ!" Phong Vân Dạ Lang muốn mắng to. Đây là hành vi lừa gạt tống tiền đó! Ngài đã lấy tiên khí thượng phẩm xích trói yêu rồi mà còn đòi thêm?
Nhưng hắn chỉ dám nghĩ trong lòng. Hiện tại hắn cảm thấy Vân Thiên Tà sâu không lường được, hơn nữa đối phương đã giúp mình thoát khỏi vây khốn, theo lý thì mình nên bày tỏ lòng cảm ơn.
Phong Vân Dạ Lang nói: "Tiền bối nói đúng, Dạ Lang tình nguyện dâng hiến thiên tài địa bảo mà ta đoạt được." Dứt lời hắn chìa tay ra, ánh sáng lóe lên, một chiếc nhẫn cổ xuất hiện trong tay hắn.
Hai mắt Dương Bách Xuyên chợt sáng ngời, không ngờ là nhẫn không gian. Anh cực kỳ kích động. Trong tất cả pháp khí, hiếm nhất là pháp khí không gian.
“Chỉ có một cái? Lão phu không tin ba năm qua lại không có tu chân giả tìm tới mo, chỉ có duy nhất một chiếc nhẫn không gian?”
“Ặc ~” Khóe miệng Phong Vân Dạ Lang “Còn, còn nữa ~”
Dứt lời, một chiếc vòng tay màu tím khác xuất hiện.
Trong lòng Dương Bách Xuyên vui tới nở hoa, lão đầu lợi hại thật đấy, còn xấu xa hơn cả anh, anh rất thích loại tống tiền này.
Không thể nghi ngờ gì nữa, chiếc vòng tay mà Phong Vân Dạ Lang lấy ra chính là một pháp khí không gian, bạn gái và đồ đệ của anh đều không có pháp khí không gian, hiện tại đúng lúc tìm được, hoặc nói đúng ra là cả Vân Môn chỉ có mình anh có bình Càn Khôn.
Vân Phong Dạ Lang đây là giúp người lúc hoạn nạn.
“Đừng có giấu nữa, có bao nhiêu pháp khí không gian thì lấy hết ra đi, thằng nhóc như mi thân là thánh thú thủ hộ của vương triều Hiên Viên, hẳn là không thiếu chút đồ này nhỉ ~” Viên Thiên Tà tiếp tục tống tiền.
Phong Vân Dạ Lang “Ặc ~ Tiền bối, thật sự là hết rồi…”
“Hừ ~” Vân Thiên Tà hừ lạnh cắt ngang.
Trái đất này là nơi bi thương của hắn, cho dù có bị giết cũng sẽ không ở lại, nhanh chóng trở về Tu Chân Giới mới là con đường đúng đắn, hắn không muốn vừa thoát khỏi hang sói lại rơi vào miệng hổ.