Dương Bách Xuyên không hỏi còn đỡ, vừa hỏi một cái tiểu hòa thượng lại càng tủi thân hơn. Cậu ta đường đường là thiên chi kiêu tử của Thiếu Lâm, từ nhỏ đã có tư chất hơn người, đi đến nơi nào cũng được tung hô săn đón, mới hai mươi tuổi đầu đã là võ cổ giả Tiên Thiên tầng chín cao cấp.
Nào biết ở đài sen lại bị cuốn vào không gian gió lốc, vừa tỉnh dậy đã bị người ta bắt bớ, sau đó… Tiểu hòa thượng nghĩ đến đây lại rơi lệ.
Gặp được người quen thân thiết là Dương Bách Xuyên, hai mắt cậu ta đỏ lên.
“Đội trưởng… Ta, ta muốn hoàn tục, bọn họ bắt nạt người ta quá…”
Tiểu hòa thượng tủi thân đến độ cuối cùng cũng bùng nổ và bắt đầu khóc sướt mướt kể cho Dương Bách Xuyên nghe những gì mình gặp phải.
Theo lời kể của tiểu hòa thượng, sau khi cậu ta bị không gian gió lốc cuốn vào, lúc tỉnh lại đã phát hiện mình đang ở gần thành Chiêu Dao. Sau đó cậu ta đã bị binh lính tuần tra bắt luôn.
Tiểu hòa thượng không biết rõ tình thế nên đã phản kháng, trong lúc đó đã bị người ta đánh tơi bời một trận và bị ném vào nhà giam.
Dựa theo lời kể của tiểu hòa thượng, cậu ta cũng không có gặp được những người khác.
Cậu ta đã bị nhốt ở nơi này được chín ngày rồi.
Trong chín ngày này, tiểu hòa thượng biết được đại khái đây là đâu, thật sự đúng là Sơn Hải Giới.
Chờ tiểu hòa thượng nói xong, Dương Bách Xuyên nhìn cậu ta rồi an ủi: “Đừng khóc nữa, từ trước đến nay ngươi đều rất bình tĩnh, nếu bị truyền chuyện suy sụp đến mức khóc nhè ra thì sẽ bị người ta chê cười. Yên tâm, có ta ở đây, sẽ không để ai bắt nạt ngươi đâu, chúng ta nghĩ cách rời khỏi là sẽ ổn thôi.”
Nghe Dương Bách Xuyên nói vậy, mặt tiểu hòa thượng Liễu Phàm càng đau khổ hơn: “Đội trưởng, e là chúng ta không ra được đâu, chỉ có thể bị người ta dẫn đi làm thợ mỏ thôi.”
“Vì sao lại nói vậy?” Dương Bách Xuyên kinh ngạc nói.
Tiểu hòa thượng đau khổ nói: “Trước khi ta bị nhốt thì đúng lúc có một nhóm người bị đưa đi, nói là đi đào quặng. Nghe nói thành chủ của thành Chiêu Dao này rất đỉnh, gia tộc có tinh thạch, à, không phải, ở chỗ này gọi là linh thạch, thành chủ sẽ bắt rất nhiều người đi đào quặng.
Mười ngày một nhóm người, ngày mai vừa đúng là mười ngày. Nếu ta không tính sai thì ngày mai chúng ta cũng sẽ bị bắt đi làm thợ mỏ. Số tiểu tăng khổ quá mà!”
Nhưng cụ thể tình hình thế nào thì không rõ. Nhưng ta nghe nói thành Chiêu Dao thuộc về thế lực tên là m Dương Tông của châu Nam Sơn, thành chủ tên là u Dương Hải Đường, là người do m Dương Tông bổ nhiệm trực tiếp, tu vi Kim Đan kỳ đại viên mãn.”