“Ăn ngon.” Chư Cát Minh liên tục nói, hắn ta thật sự rất đói, hơn nửa năm rất ít khi ăn đồ ăn, nếu không phải vận khí hơi may mắn chút. Lâu lâu đào được một hai viên linh thạch đổi chút gì đó ăn, lại thêm lần nào anh trai cũng chia cho em trai Chư Cái Minh, nếu không đã chết đói rồi.
“Ăn từ từ thôi, ăn xong vẫn còn.” Dương Bách Xuyên cười cười mình cũng ăn một quả, tu vi bị phong ấn, không thể vận chuyển chân khí, thật sự sẽ cảm thấy đói khát.
Nhưng mà, trong không gian bình Càn Khôn của hắn có linh quả và nhiều vật dụng ăn uống hàng ngày chuẩn bị trước kia nên không cần lo lắng.
Khoảng thời gian sau đó, Dương Bách Xuyên gần như không cần ra tay đào linh thức, đều do tiểu hòa thượng Liễu Phàm đi theo hai anh em Chư Cát đào, ba ngày vận khí coi như không tệ, đào được một viên.
Bốn người dựa theo Kim Bất Hoài lập ra quy định. Cứ ba ngày mỗi người không nộp một viên linh thạch, thì thứ chờ đợi bọn họ là đòn roi.
Để không bị đánh, Dương Bách Xuyên đương nhiên lấy ra linh thạch trong không gian bình Càn Khôn của mình bổ sung lỗ hổng nộp lên trên.
Về vấn đề ăn uống, cơ bản cũng không cần lo lắng, không gian bình Càn Khôn có cả vỉ nướng, nếu không phải lo lắng mùi hương sẽ khiến người khác thăm dò, Dương Bách Xuyên còn nghĩ đến chuyện nướng đồ ăn ăn.
Bốn người mỗi ngày ăn linh quả và đồ ăn vặt các loại sống qua ngày, cũng coi như sống không tồi, chớp mắt một cái đã qua một tháng, bốn người vẫn vững vàng chưa từng bị đánh chưa từng chịu đói, so với những người khác trong hầm mỏ, ai cũng sắc mặt hồng hào.
Dương Bách Xuyên trong một tháng này. Cũng không hề làm gì, chỉ nghiên cứu làm thế nào để phá vỡ phong ấn trên người.
Ba người anh em Chư Cát và tiểu hòa thượng thì đóng vai cu li đào mỏ hòng che giấu tai mắt người ngoài.
Trong vòng một tháng, Dương Bách Xuyên thử đủ cách phá giải phong ấn trên người, đến cả cách m Dương Ngũ Hành Châm cũng đã dùng, đâm cả người mình thành con nhím cũng không có tác dụng.
Điều này khiến trong lòng hắn vô cùng bức bối, nguyền rủa đám mặt thẹo kia mấy trăm lần.
Tiểu hòa thượng và anh em Chư Cát đều biết Dương Bách Xuyên đang nghĩ cách, nhìn Dương Bách Xuyên tính tình càng lúc càng khó ở, càng ngày càng cáu kỉnh. Mọi người đều không dám nói chuyện với Dương Bách Xuyên.
Không còn cách nào khác, mấy hôm nay Dương mỗ quá nóng nảy, nguyên nhân đều là do không giải được phong ấn.
“Không phải, ý ta là ngươi lặp lại lời ngươi vừa mới nói lần nữa, vừa rồi ngươi nói cái gì?” Trong đầu Dương Bách Xuyên đột nhiên lóa lên tia sáng, hình như hắn có thể tìm ra cách hóa giải phong ấn, ngay trong lời tiểu hòa thượng vừa mới nói, nhưng suýt chút nữa hắn đã bỏ lỡ, nên ánh mắt nóng cháy bắt đầu truy hỏi tiểu hòa thượng.