"Tôi bóp chết cậu!" Lưu Tích Kỳ lao tới muốn đánh Dương Bách Xuyên.
Nói thật là tu vi hiện tại của tên họ Dương nào đó không phải là đối thủ của Lưu Tích Kỳ.
Trong lúc hai người đùa giỡn, tên họ Dương nào đó bị Lưu Tích Kỳ hung hăng đánh mấy phát, bấy giờ anh ta mới cảm thấy thoải mái.
Nhưng một giây sau, đột nhiên Lưu Tích Kỳ cảm thấy sống lưng ớn lạnh. Anh ta quay lại thì thấy một đám phụ nữ đang mặt cau mày có nhìn mình.
Lưu Tích Kỳ giật thót. Anh ta quên mất mấy người phụ nữ này đều là vợ của tên họ Dương nào đó, hơn nữa ai cũng có tu vi cao hơn anh ta.
Anh ta bắt nạt Dương Bách Xuyên hiện đang mất hết tu vi trước mặt mấy người phụ nữ này hình như không ổn cho lắm.
Anh ta vội vàng cười ha hả: "Chúng tôi chỉ đùa giỡn thôi, hì hì. Không quấy rầy mọi người nữa, tạm biệt!"
Nói xong Lưu Tích Kỳ xoay người rời đi.
Dương Bách Xuyên giận dữ nói: "Đồ chó Lưu Thiết Đản, cậu bắt nạt tôi không có tu vi mà chiếm lợi thế. Các bà xã ơi, đánh cậu ta cho anh!"
Lưu Tích Kỳ nghe vậy, suýt thì ngã sấp mặt. Anh ta biết nếu mấy người phụ nữ của Dương Bách Xuyên ra tay thì mình sẽ chết rất thảm, bèn vội vàng bước tăng tốc, đồng thời hét to: "Món quà cậu tặng con gái tôi chính là Kim Cô Chú cho tôi. Tôi đánh cậu mấy cái, chúng ta hòa nhau. Có bản lĩnh thì cậu đừng dựa hơi vợ cậu, chúng ta đại chiến ba trăm hiệp, ha ha!"
Sau khi phát hiện mấy người phụ nữ của Dương Bách Xuyên không có ý định ra tay, Lưu Tích Kỳ đắc ý cười to. Hiện tại Dương Bách Xuyên mất hết tu vi, anh ta có thể bắt nạt đối phương, trong lòng cực kỳ sảng khoái. Anh ta cũng biết là cơ hội như thế này không nhiều, khi nào Dương Bách Xuyên khôi phục tu vi, mình sẽ không còn cơ hội.
Khi Lưu Tích Kỳ ra đến cửa còn nghe thấy tiếng hừ lạnh của Triệu Nam: "Đáng đánh!"
"Không sai, đánh hay lắm!" Lâm Hoan cũng hùa theo.
"Em tán thành!"
...
Lưu Tích Kỳ nghe thấy mấy người phụ nữ của Dương Bách Xuyên nói Dương Bách Xuyên đáng đời, trong lòng vô cùng vui sướng.
Mà lúc này, Độc Cô Vô Tình lại híp mắt duỗi tay, búng ngón tay về phía bóng lưng Lưu Tích Kỳ đã đi đến cửa.
"Úi cha!"
Lưu Tích Kỳ đang đắc ý đột nhiên cảm thấy đầu gối đau nhói, ngã sấp mặt trước cửa chính. Anh ta loáng thoáng nghe thấy tiếng cười của Ninh Kha: "Chị Vô Tình nên tấn công hai tay của anh ta nữa, vừa rồi hai tay đánh anh Xuyên hăng nhất đấy."
"Hay là để em bổ sung. Với tu vi của em, công kích Lưu Tích Kỳ không thành vấn đề." Lâm Hoan nói.
"Ha ha ha, rốt cuộc vẫn là vợ của anh." Dương Bách Xuyên bật cười sang sảng.
Lưu Tích Kỳ cảm thấy ớn lạnh, vội vàng đứng dậy bỏ chạy. Xem như anh ta đã hiểu ra mấy người phụ nữ của tên họ Dương nào đó vẫn luôn vô lại, nếu bọn họ bắt tay nhau chỉnh anh ta thì anh ta sẽ chết rất thảm.
Chuồn lẹ thôi!
Sau khi Lưu Tích Kỳ đi, Dương Bách Xuyên bắt đầu liếc mắt đưa tình với mấy người phụ nữ, nói thẳng ra là nịnh nọt. Ai bảo tối qua anh đi tìm Độc Cô Vô Tình, mặc kệ những người khác chứ?
Có điều sau một đêm suy nghĩ, Dương Bách Xuyên đã nghĩ ra biện pháp đối phó với ba mẹ của mấy người phụ nữ, nhưng hiệu quả thế nào thì phải làm mới biết.