Hai người men theo bậc thang đi xuống, đi khoảng hơn mười phút thì hết bậc thang, một hang động rộng lớn xuất hiện trước mặt hai người, hay nói chính xác hơn là một hoàng thành dưới lòng đất.
Phóng tầm mắt nhìn quanh thì thấy tất cả đều là khu kiến trúc cổ xưa, có cả tường thành.
Lúc này hai người đã đi hết bậc thang, vị trí đang đứng là một khu đất cao có đường kính chín mét, bên ngoài khu đất cao là một con hào sâu vô tận, thành trì trong tầm mắt bị ngăn cách bởi con hào sâu thăm thẳm này.
Khoảng cách giữa khu đất cao và thành trì khoảng một trăm mét. Có nghĩa là Dương Bách Xuyên và Lục Tuyết Hi muốn vào thành thì phải vượt qua con hào rộng trăm mét này.
Đối với người bình thường mà nói, con hào này chẳng khác gì rãnh trời. Nhưng với người tu chân thì đây chỉ là chuyện nhỏ, hoàn toàn có thể bay qua.
Tuy nhiên, khi đứng ở rìa con hào, Dương Bách Xuyên lại lộ vẻ trầm tư. Anh cứ cảm thấy con hào trước mặt rất kỳ lạ.
Sau khi Lục Tuyết Hi nhìn thấy thành trì phía đối diện, ánh mắt lập tức tràn đầy kích động. Cô ta định nhảy lên bay qua nhưng bị Dương Bách Xuyên ngăn cản: "Khoan đã, nơi này có điểm kỳ lạ. Chúng ta quan sát trước rồi tính tiếp, đừng để lật thuyền trong mương."
"Tiên sinh nhìn ra điều gì sao?" Lục Tuyết Hi dừng lại, cất tiếng hỏi. Lúc này cô ta đã bình tĩnh lại. Nơi này là Thần Mộ Viên, là hoàng lăng do thiên cổ nhất đế Tần Thủy Hoàng xây dựng kia mà.
Ngoài ra còn có Lữ Xuân Thu với tu vi sâu không lường được đang ngấp nghé Thần Mộ Viên. Bất kể là Tần Thủy Hoàng hay Lữ Xuân Thu đều không phải người đơn giản, cả hai đều là người tu chân, địa cung do người tu chân xây dựng sao có thể đơn giản chứ?
Lục Tuyết Hi biết mình đã nóng vội.
Dương Bách Xuyên nhìn vực sâu vô tận phía dưới, phóng linh thức xuống thăm dò thì bị ngăn cản, mà nhìn bằng mắt thường thì không nhìn ra phía dưới sâu bao nhiêu.
Vì vậy anh mới ngăn cản Lục Tuyết Hi.
"Nơi này ngăn cản linh thức, thật kỳ lạ! Chúng ta quan sát thêm một lát rồi tính tiếp." Trong lúc nói chuyện, Dương Bách Xuyên nhấc chân đạp vỡ một bậc thang, sau đó đá nó sang tòa thành phía đối diện.
Một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện.
Dương Bách Xuyên và Lục Tuyết Hi chỉ thấy khi tảng đá bị Dương Bách Xuyên đá sang bờ bên kia bay tới giữa con hào, nó im hơi lặng tiếng tan biến.
Hệt như biến thành thể khí, chớp mắt đã hóa thành bột phấn, cuối cùng bốc hơi.
Dương Bách Xuyên và Lục Tuyết Hi chấn động cả người.
"Là... Địa Sát chi lực!"
Lục Tuyết Hi hét lên thất thanh.
Tất nhiên Dương Bách Xuyên cũng cảm nhận được. Địa Sát chi lực không thuộc năng lượng ngũ hành, cùng cấp với Lôi Điện.
Nhưng Địa Sát chi lực là năng lượng vô hình tồn tại ở sâu trong lòng đất, chí âm vô cùng, cực kỳ bá đạo, không nhìn thấy bằng mắt thường, cũng không cảm nhận được, nhưng lại là năng lượng đáng sợ nhất.
Địa Sát chi lực giống Lôi Điện chi lực, không phải đâu đâu cũng thấy, cực kỳ hiếm gặp, chỉ xuất hiện ở một số nơi đặc biệt.
Rõ ràng là khu vực con hào này có Địa Sát chi lực. Trước năng lượng này, nếu không có năng lượng mạnh tương đương hoặc là thực lực đủ mạnh thì không thể chống đỡ.
"Không thể qua được." Lục Tuyết Hi cười khổ.