Ngay cả một tấm bia cũng có Kỳ Lân vượt xa tưởng tượng của anh, ai mà biết được bên trong Thần Mộ Viên thế nào.
Dương Bách Xuyên từ từ lùi về sau, kéo giãn khoảng cách với bia thần mộ.
Lúc này, Kỳ Lân trên bia thần mộ lại lên tiếng: "Vô số năm tháng trôi qua, không ngờ ngươi vẫn xuất thế. Lần trước chôn thần, lần này muốn chôn ai?"
Nghe Kỳ Lân trên bia thần mộ nói vậy, Dương Bách Xuyên im lặng đứng đó. Bây giờ anh vô cùng tò mò, cõi lòng cũng chấn động như dời sông lấp bể.
Câu nói của Kỳ Lân quá kinh khủng!
Lần trước chôn thần?
Lần này chôn ai?
Dương Bách Xuyên không biết đối tượng mà Kỳ Lân nói tới là anh hay là bình Càn Khôn trong cơ thể anh.
Lúc này Dương Bách Xuyên cũng muốn nghe xem bình Càn Khôn có nói chuyện hay không.
Rốt cuộc bình Càn Khôn là thứ gì, có lai lịch ra sao...
Thật sự là anh vô cùng tò mò.
Tiếc là... sau một lúc lâu vẫn không có gì xảy ra. Sau khi bình Càn Khôn cắn trả lại, dọa Kỳ Lân rút lui, nó im hơi lặng tiếng tựa như chưa từng xuất hiện.
Nếu không phải hư ảnh của Kỳ Lân trên bia thần mộ vẫn còn đó, thì Dương Bách Xuyên sẽ cho rằng đây nhất định là ảo giác.
Đồng thời anh cũng cảm thấy tiếc nuối vì bình Càn Khôn không nuốt chửng Kỳ Lân. Nếu nó nuốt chửng Kỳ Lân, nói không chừng bên trong bình Càn Khôn sẽ xảy ra biến hóa long trời lở đất, có lẽ sư phụ Vân Thiên Tà sẽ tỉnh lại.
Tiếc là trên đời này không có nếu như.
Kỳ Lân nói xong, bình Càn Khôn không có động tĩnh.
Mặc dù tiếc nuối, nhưng ít nhất Dương Bách Xuyên có thể khẳng định bình Càn Khôn chắc chắn có liên quan đến Kỳ Lân hoặc Thần Mộ Viên.
"Thôi vậy, thằng nhóc ngươi đi đi, Thần Mộ Viên không phải nơi ngươi có thể động vào. Có lẽ... vị kia tự có sắp xếp. Cố gắng tu luyện, tương lai sẽ có chỗ cho ngươi phát huy."
Trên bia thần mộ truyền ra câu nói của Kỳ Lân, sau đó hư ảnh Kỳ Lân biến mất dạng, ngay cả ký tự trên bia thần mộ cũng không thấy nữa.
Khi nhìn vào bia thần mộ chỉ là một tấm bia đá bình thường, không có gì thần bí.
Lần này Dương Bách Xuyên hiểu Kỳ Lân đang nói với mình. Cho dù nó không nói thì anh cũng chuẩn bị rời đi. Cmn đáng sợ quá!
Trong khoảnh khắc vừa rồi, anh cảm thấy khi đối mặt với Kỳ Lân, chỉ cần đối phương động một ngón tay là mình sẽ hồn bay phách tán.
Ngay cả một sinh linh canh cửa Thần Mộ Viên cũng là Kỳ Lân có thực lực mạnh như vậy, thế thì bên trong Thần Mộ Viên còn có thứ gì nữa?
Dương Bách Xuyên không dám nghĩ tiếp.