Kết quả ta cũng tin, ôm trong lòng sự cảm kích và cảm động vì gia gia đã nhường báu vật quý giá như thế cho ta, nhưng mà... Khi sau khi ta bắt đầu luyện hóa mới biết được, muốn luyện hóa Phân Thân Thuần Dương của tổ tiên thì tất bị nguyền rủa, nhưng là lời nguyền rủa gì thì ta cũng không biết, chỉ có sau khi luyện hóa hoàn toàn Phân Thân Thuần Dương mới có thể biết.
Lúc này ta mới biết được, thì ra không phải gia gia thật sự muốn nhường cho ta, không phải muốn chiếu cố một hậu bối như ta, mà là ông
ấy nhìn ra Phân Thân Thuần Dương có lời nguyền rất cường đại, cho nên ông ấy không dám luyện hóa Phân Thân Thuần Dương.
Ngươi nói xem có phải rất nực cười không? Người tu đạo có phải đều là hạng người vô tình hay không, có phải đều phải làm được Thái Thượng vô ơn bội nghĩa mới có thể đạt được thành tựu cao hơn không?” Trịnh Bản Bân nói đến cuối cùng giống như muốn hét lên, nàng ta vô cùng tức giận.
Mà Dương Bách Xuyên cũng biết nàng ta không phải đang tức giận với mình, cũng không quấy rầy nàng, cũng biết nàng muốn phát tiết tâm tình trong lòng.
Một lát sau, Trịnh Bân Bân mới bình tĩnh hít sâu một hơi rồi nói tiếp: “Ta biết mình bị gia gia gài bẫy, nhưng không có cách nào, trong mắt ông ấy ta không phải cháu gái, là vật hi sinh của gia tộc, bàn về tu vi cũng không phản kháng được, ta cũng không muốn phản kháng, ai bảo ông ấy là gia gia của ta chứ?
Trịnh Bân Bân ta từ khi tu luyện đã bắt đầu trọng tình trọng nghĩa, cho nên ta mới kết bái với Hoa Liễu Tường, Bạch Tiểu Sinh, sự thật chứng minh, chúng ta đích thật có thể làm được chuyện đồng sinh cộng tử, cho nên ta không phản kháng gia gia gài bẫy ta, bởi vì ta coi trọng thân tình.
Nguyền rủa thì nguyền rủa đi, cùng lắm chỉ là một cái chết mà thôi... Cuối cùng sau khi ta luyện hóa dung hợp Phân Thân Thuần Dương, mới biết Phân Thân Thuần Dương nguyền rủa là do tổ tiên Mạo Hiểm Vương để lại, cho nên ta lại bị tổ tiên nhà mình lừa một phen.
Ha ha, cái gọi là nguyền rủa chính là ý chí phân thân này của tổ tiên phải đi vào di tích Sơn Hải, lời thề đại đạo mang theo ý chí nguyền rủa, mặc kệ ai luyện hóa Phân Thân Thuần Dương mà ông ấy để lại, đều phải trong thời gian hai giáp đi tới di tích vương triều Sơn Hải và nghĩ cách cứu Nguyên Thần của ông ấy, nói là Nguyên Thần của ông ấy bị nhốt trong di tích vương triều Sơn Hải.
Nghe thật nực cười đúng không? Mẹ nó, lão nương thấy thật nực cười, đường đường là Mạo Hiểm Vương lại bị nhốt ở trong đó, còn bảo ta nghĩ cách đi cứu viện? Có thể nghĩ cách cứu ông ấy ra ngoài sao? Chi bằng nói để cho ta trực tiếp đi chịu chết cho rồi.
Dương Bách Xuyên cười ha hả: “Được, mười năm sau người chờ ta, ta sẽ suy nghĩ đến lúc đó, tiếp theo ta sẽ đi Đại Hoang một chuyến, bên phía Vân Môn vẫn mong người chiếu cố nhiều hơn, hẹn mười năm sau chúng ta gặp lại.”