Thấy hắn lại bắt đầu đối đầu với mình, Hoa Văn Xương tức giận nói: "Lúc trước cậu có nói, lần này là khám bệnh từ thiện, không thu một phần tiền chẩn đoán nào!”
"Đúng vậy, thật sự tôi đâu có thu đồng nào của ông đâu?"
"Là bệnh nhân thì phải nghe lời, hơn nữa yêu cầu vừa rồi là vì muốn trị bệnh của ông, dù sao ông cũng phải nghe chứ?"
Hoa Văn Xương bị nói đến sửng sốt, với đầu óc gian xảo của ông ta, trong lúc nhất thời cũng không tìm được cớ nào phản bác được lời nói của Lương Siêu!
Một lát sau, sắc mặt ông ta trầm xuống, sau khi nghiến răng nghiến lợi một hồi thì dứt khoát nói một tràng dài.
“Tên nhãi miệng lưỡi xảo trá, ông đây không bị cậu lừa đâu!”
“Chắc gì là cậu chẩn đoán không đúng, cho dù đúng, dựa vào y thuật của lão cũng không đến nỗi không nghiên cứu ra phương pháp trị liệu!”
“Nhưng nếu không có lão đây hỗ trợ, hừ, chỉ sợ dược phẩm Nhuận Tinh mới thật sự là kẻ gặp chuyện!”
“Để lão chống mắt lên xem, lần này ai mới là người chịu thiệt!”
Nói xong, cũng không thèm nán lại lâu, chắp tay sau lưng trực tiếp rời đi.
Mẹ kiếp?
Lão vô lại này dứt khoát vậy sao?
Lương Siêu thầm mắng một tiếng, còn Diệp Khuynh Thành suýt kêu lên thành tiếng, cho dù đã trải qua nhiều năm trên thường trường dưỡng thành tính tình bình tĩnh thì lúc này cũng bắt đầu có chút nóng nảy..
Thấy thế, Lương Siêu cũng không tiện đề cập đến chuyện từ hôn nữa, thầm nghĩ lỡ tốt bụng rồi thì giúp cô ta một phen nữa đi, sau đó lại từ hôn luôn cũng không muộn.
Khi nhìn về phía Giả Nam, phát hiện mấy người này đang phát sầu vì chuyện công thức của thuốc mới thì nhất thời bật cười thành tiếng.
"Chỉ có vậy thôi sao?"
"Vậy cũng tính là rắc rối?"
Diệp Khuynh Thành nghe vậy ngẩng đầu lên, nhíu chặt mày, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm hắn.
"Ý anh là sao?"
"Anh có thể giải quyết?"
Lương Siêu gật gật đầu.
"Có thể."
"Quả thực không phải chuyện đơn giản thật, chắc phải mất vài phút."
"Thật sao?!" Diệp Khuynh Thành nhất thời có chút kích động, nhưng vẫn nghi ngờ nhìn kỹ Lương Siêu.