Một màn này khiến cho sắc mặt những người ăn thịt nướng xung quanh Diệp Phàm trắng bệch, thân thể run rẩy.
Mà Diệp Phàm nhìn những người bình thường xung quanh, nhướng mày.
Hắn đương nhiên không sợ đám chiến sĩ này nhưng giờ phút này bên cạnh hắn còn có một đám người vô tội.
Một khi đánh nhau tất nhiên sẽ tai bay vạ gió!
Diệp Phàm cũng không muốn bởi vì hắn mà liên lụy đến người vô tội!
“Tôi đi theo các người!”
Sau đó Diệp Phàm nói thẳng.
“Thiếu chủ!”
Đoạn Thiên Bằng và Hoa Hồng Đỏ nghe Diệp Phàm nói, khuôn mặt biến đổi.
“Không có việc gì, hai người trở về trước đi, rất nhanh tôi sẽ trở về!”
Diệp Phàm thản nhiên nói.
Hắn đứng dậy nhìn Nghiêm Chấn, nói: “Đi thôi!”
“Đưa đi!”
Nghiêm Chấn kêu lên.
Hai vị chiến sĩ lập tức tiến lên muốn áp giải Diệp Phàm.
“Tôi không thích ai chạm vào mình!”
Diệp Phàm lạnh lùng nói.
Nghiêm Chấn nhìn lướt qua Diệp Phàm một cái, ý bảo chiến sĩ chuẩn bị áp giải Diệp Phàm lui ra.
“Anh tốt nhất không nên giở trò gì!”
Nghiêm Chấn cảnh cáo Diệp Phàm.
“Tôi cũng phải nhắc nhở ông một câu, mời thần dễ tiễn thần khó!”
“Hiện tại các người đưa tôi đi chiến khu, đến lúc đó muốn cho tôi đi có thể sẽ không dễ dàng như vậy!”
Diệp Phàm nhìn Nghiêm Chấn nói.
“Hừ!”
Mà Nghiêm Chấn hừ, căn bản không đặt lời Diệp Phàm ở trong lòng.
Đắc tội với con trai tướng quân Mục, còn hy vọng sống sót rời khỏi chiến khu phía Tây?
Quả thực là si tâm vọng tưởng!
Kế tiếp, Diệp Phàm bị đám người này mang đi đến căn cứ chiến khu Tây Bộ!
Chiến khu Tây Bộ, một trong năm chiến khu của Long Quốc, là chiến khu cực kỳ quan trọng ở Long Quốc.
Bởi vì chiến khu Tây Bộ nằm sát biên giới nên, từ xưa đã là pháo đài quân sự!
Vì vậy, chiến khu Tây Bộ cực kỳ quan trọng đối với Long Quốc!
Căn cứ chiến khu Tây Bộ có diện tích hàng chục nghìn mẫu, với một trăm nghìn chiến sĩ đóng quân ở đây.
Mục Thiên Lăng lo lắng hỏi.