Âu Dương Chí Viễn: “Lúc trước chẳng phải cha đã nói rồi sao, nhà họ Kha tìm được núi dựa, hai bên có lẽ là quan hệ hợp tác. Chắc hẳn người này biết được, toàn bộ xe taxi ở Trung Châu đều do hắn ta nắm giữ”.
Ngô Bình nhướng mày: “Là Lương Ngũ”.
“Đúng, là hắn ta”.
Lương Ngũ này tên thật là Lương Thành Bích, xếp thứ năm trong nhà. Nhà họ Lương vốn rất có thế lực, mà hắn ta lại là em vợ thị trưởng làm ăn kinh doanh đương nhiên càng dễ hơn.
Ngô Bình ngẫm nghĩ, nói: “Khoái Lạc Hoàn là một miếng thịt mỡ, người muốn chiếm phần rất nhiều. Con lại cảm thấy, chúng ta có thể thử xem”.
Âu Dương Chí Viễn ngây người: “Chúng ta thử xem? Tiểu Bình, ý con là sao, hớt tay trên chuyện làm ăn trong tay nhà họ Kha?”
Ngô Bình cười nói: “Cha nuôi, cha hiểu lầm rồi, con nói là đoạt lấy miếng thịt từ trong tay Lương Thành Bích”.
Âu Dương Chí Viễn giật mình, kinh ngạc nói: “Vậy thì không được! Thế lực nhà họ Lương rất lớn, huống hồ còn có thị trưởng giúp hắn ta, chuyện này…”
Ngô Bình: “Cha nuôi yên tâm đi. Nếu con không nắm chắc trăm phần trăm thì con sẽ không nói với cha đâu. Chuyện này, con sẽ hỏi rõ trước”.
Sau đó cậu lấy điện thoại gọi cho Cổ Thanh Liên.
“Em trai!”. Cổ Thanh Liên bên kia rất vui vẻ, Ngô Bình đã không liên lạc với cô ấy hai ngày rồi.
Ngô Bình: “Chị à, nghe nói chị muốn hợp tác với nhà họ Kha, bàn bạc chuyện kinh doanh Khoái Lạc Hoàn ở Trung Châu?”
Cổ Thanh Liên có chút bất ngờ: “Em trai, sao em biết chuyện này?”
Ngô Bình: “Em có thể biết được tại sao nhà họ Cổ lại hợp tác với nhà họ Kha không?”
Ngô Bình: “Cám ơn chị”.