Truyện Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (full) : chương 38 - cãi nhau
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (full)
-
SS Hà Thần
Chương 38 - Cãi Nhau
….Cũng không biết Tạ Minh Đồ có đồng ý hay không?
Nếu hai người họ ly hôn lúc này, có người của hai nhà ngăn cản, rõ ràng là không ly hôn được, còn sẽ khiến người trong thôn chê cười, Tạ Minh Đồ lại rõ ràng không muốn coi cô là vợ, vậy thì hai người bọn họ chỉ có thể duy trì đoạn hôn nhân giả này một thời gian.
*
Tô Hiểu Mạn rời đi nhà họ Tô, Liễu Thục Phượng cho cô một ít khoai lang khô nhà mình phơi, một túi bột mì nhỏ cùng một chút dầu, để cô mang về nhà.
Chị dâu cả Dương Anh Tử giúp cháu trai may quần áo, cũng bảo cô cầm về nhà, Tô Hiểu Mạn đồng ý giúp chị dâu làm quần áo, chờ mấy ngày nữa lại đưa cho chị.
Khoai lang khô Liễu Thục Phượng phơi ăn ngon vô cùng, cô cầm một miếng trực tiếp cắn luôn, có hơi dính răng một chút nhưng lại rất thơm ngọt, giống hệt như thể là cắn hạt dưa vậy, ăn một miếng chưa đã thèm, còn muốn ăn miếng thứ hai.
Cô cầm theo đồ vật vừa đến cửa nhà họ Tạ, đã thấy Tạ nhị tẩu dẫn theo Tạ Diệu Tổ đứng chờ sẵn trong sân, vốn dĩ TDN còn đang nhìn đông nhìn tây, vừa thấy Tô Hiểu Mạn thì kéo tay mẹ mình.
Chắc là Tôn Mai bảo cô ta đứng trong sân chờ, nhìn xem Tô Hiểu Mạn mang thứ gì trở về, nếu mà có thể chiếm tiện nghi thì đương nhiên là phải chiếm chút tiện nghi rồi.
Đặc biệt là phải dẫn theo Tạ Diệu Tổ, trẻ con muốn ăn nên lấy, người lớn còn có thể trách cứ gì sao?
“Vợ lão ngũ về rồi đấy à, trong giỏ có thứ tốt gì thế?”
“Để chị dâu nhìn xem.”
Tạ Diệu Tổ phối hợp với lời nói của mẹ mình, xông lên bắt đầu vây quanh Tô Hiểu Mạn, bàn tay muốn vói vào trong giỏ tre.
Tô Hiểu Mạn trực tiếp chụp bay tay nó, mặc kệ nó là Tạ Diệu Tổ hay là Tô diệu tông.
Tạ Diệu Tổ đau tới mức ôm tay lùi về phía sau, lớn tiếng mắng cô: “Người đàn bà lả lơi ong bướm, cẩu tạp chủng, không biết xấu hổ….”
Tạ Diệu Tổ cũng không rõ ràng lắm mấy lời mình mắng là có ý nghĩa gì, người lớn nói như thế nào, nó liền học như thế ấy.
“Người có mặt mũi sẽ không đi cướp đồ của người khác.”
“Chị hai, dạy con trai mình cho tốt vào, đừng duỗi tay lung tung.”
Bị chế nhạo vài câu, chị dâu hai khó thở: “Tô Hiểu Mạn, cô nói lung tung cái gì đấy?!”
Tô Hiểu Mạn không nói gì, muốn đi thẳng vào trong.
Lúc này Tôn Mai từ trong nhà đi ra: “Cãi nhau cái gì? Làm loạn cái gì thế?”
Tôn Mai đuổi bà lão thích hóng chuyện kia đi, liền muốn tới tìm Tô Hiểu Mạn gây phiền toái, nhưng mà Tô Hiểu Mạn đã chặn cửa lại rồi, vốn bà ta muốn đá cửa đi vào đánh chửi cô vài cái cho hết giận, nhưng mà lại nghĩ tới nhà mẹ đẻ của Tô Hiểu Mạn.
Danh Sách Chương: