Truyện Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (full) : chương 46 - giúp đỡ
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (full)
-
SS Hà Thần
Chương 46 - Giúp Đỡ
Một tiếng “Loảng xoảng.”, cửa nhà cũ đã bị khóa.
Tô Hiệu Mạn nhìn ngó xung quanh, xung quanh ngoài tiếng chim rừng hót cùng tiếng suối chảy róc rách thì không còn tiếng động nào khác.
Ánh nắng có chút ấm áp, Tô Hiểu Mạn đi dưới bóng cây, khi gió thổi qua, bóng cây rậm rạp trên mặt đất đung đưa theo gió, cô hít sâu một hơi, cô rất thích loại gió mang theo mùi lá cây này, có chút mát mẻ khiến người vô cùng thoải mái.
Cô ấy đi về hướng nhà bác cả, kéo nhánh cây ra, tầm nhìn trước mắt trở lên rõ ràng hơn, đúng lúc nhìn thấy một người phụ nữ trung niên cõng cái sọt to đi ở đằng trước, người phụ nữ đó khoảng bốn năm mươi tuổi, dáng người nhìn hơi nặng nề, lúc đi qua một đường dốc thì đột nhiên ngã nhào một cái.
“Ai da.” Cái mông ngã trên mặt đất, “Roạt” một tiếng, chiếc sọt vốn đã cũ bị thủng một lỗ lớn, hai quả bí ngô theo đó lăn ra ngoài.
Chu Yến Tử đau lưng, cơn đau dữ dội ập đến khiến bà ấy cuộn cả người lại, miệng không ngừng kêu đau, mắt nổ đom đóm, mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của Tô Hiểu Mạn đang đi về phía này.
Tô Hiểu Mạn đặt những thứ mình đang cầm xuống đất rồi từ từ đỡ bà ấy lên.
Trong lòng Chu Yến Tử vô cùng ngạc nhiên, bà ấy là người phụ nữ chanh chua hay đi nói sau lưng người khác, trước đây bà ấy thường xuyên đi nói chuyện của Tô Hiểu Mạn trong thôn, cũng thường xuyên cãi nhau với Liễu Thục Phượng, vốn dĩ bà còn cho rằng Tô Hiểu Mạn thấy bà bị ngã sẽ đi đến chế nhạo bà chứ, không ngờ Tô Hiểu Mạn lại không chút do dự chạy đến đỡ bà.
“Thím Chu, thím có sao không? Có cần đến phòng y tế kiểm tra không?
“Không sao, không vấn đề gì, thím về nhà nghỉ ngơi một chút là khỏe, người thì không sao….” Chu Yến Tử nói, đôi mắt lại liếc nhìn rổ bí ngô trên mặt đất.
Mặc dù người không sao nhưng mà rổ lại hỏng rồi, không có cách nào mang mấy quả bí ngô này về.
Tô Hiểu Mạn theo tầm nhìn của bà ấy, giúp bà ấy nhặt từng quả bí ngô lên, đặt trong chiếc rổ bị thủng, lại một lần sắp xếp bí đỏ vào đấy, Chu Yến Tử chịu đựng cơn đau trên người, ôm sọt bí ngô vào ngực.
“Thím Chu, để con đỡ thím về đi, tiện đường đi thăm cậu con.” Hai người đều đi cùng một hướng, Tô Hiểu Mạn làm việc tốt làm đến cùng, đi đến đỡ tay bà ấy.
Trước đây thím Chu luôn nhìn Tô Hiểu Mạn với vẻ khó chịu, nhưng bây giờ bà ấy cảm thấy lòng mình vô cùng rạo rực, thiện cảm dành cho người trước mặt liên tục dâng cao.
Bà cảm thấy Tô Hiểu Mạn thay đổi, trở nên dễ mến hơn, hai người cùng đi về phía trước, không thể nhịn được muốn nói chuyện với cô ấy.
Giọng điệu thím Chu trở nên thân thiết hơn, Tô Hiểu Mạn cũng khẽ cười nói chuyện với bà ấy.
“Hiểu Mạn này, là con cắt tóc cho Tạ lão ngũ à?”
Tô Hiểu Mạn gật đầu trả lời: “Vâng ạ.”
Tạ Cẩu Tử, Tạ Cẩu Tử, sau khi nghe nhiều, khiến cô thật dễ dàng có liên tưởng như vậy.
Danh Sách Chương: