Hắn chỉ vào Đường Giai Ny, rống giận: "Con khốn chết bầm, đừng cho là tao không biết là mày chơi tao! Con mẹ nó tao giết chết mày!"
Lúc này Vưu Hạo Trạch đã đánh mất lý trí, anh ta nhặt cái gạt tàn thuốc trên bàn hội nghị lên mà xông về hướng Đường Giai Ny.
Nhưng anh ta còn chưa vọt tới trước mặt Đường Giai Này thì đã bị bốn bảo vệ cản lại.
"Đánh cho tôi!" Quản lí bảo vệ vung nắm đấm lên, ra lệnh.
Bốn bảo vệ giơ gậy cao su lên mà đánh cho Vưu Hạo Trạch một trận!
Dạy dỗ anh ta chừng năm phút đồng hồ thì họ mới dừng lại.
Lúc này cả người Vưu Hạo Trạch đều là vết thương, trên đầu không ngừng chảy máu, nhìn vừa đáng thương lại chật vật.
Đường Giai Ny nhìn Vưu Hạo Trạch, trong lòng không có chút thương hại nào. Nếu không phải tối hôm qua mình may mắn được Tô Trường Phong cứu thì đời này coi như mất toi trong tay anh ta.
Cô ta có thể không hận sao!
"Ném hắn ra khỏi công ty, từ hôm nay trở đi, cấm hắn bước vào!" Đường Giai Ny phất phất tay.
"Vâng, Đường tổng!"
Sau đó bốn vệ sĩ mỗi người nắm một chân hoặc cánh tay rồi ném anh ta ra khỏi cổng công ty...
Nằm trên mặt đất chừng nửa giờ, Vưu Hạo Trạch mới chật vật đứng lên. Anh ta lau khô máu trên mặt, hung tợn nhìn thoáng qua toà nhà công ty Kinh Đằng rồi khập khễnh rời đi.
Về đến nhà, anh ta liên tục tìm hiểu, rốt cuộc cũng tìm được khách sạn mà tối hôm qua Háo Tử đem Đường Giai Ny đến. Sau đó dùng một ngàn đồng để mua chuộc người của khách sạn, thấy được camera theo dõi tối hôm qua.
Khi anh ta nhìn thấy một bóng người mang Đường Giai Ny đi ra từ phòng của Háo Tử thì đáy mắt không khỏi phát lạnh.
"Tô Trường Phong, thì ra là mày phá hư chuyện tốt của tao!"
Lúc này Vưu Hạo Trạch hận không thể lột da, rút gân, nghiền xương hắn thành tro!
Tống Thanh Mạn lạnh lùng nói: "Dựa vào cái gì thì trong lòng anh biết ràng. Anh làm chuyện xấu xa gì sau lưng Hạo Trạch thì bản thân anh không rõ sao?"