Đông!
Lão phu nhân dùng sức đập mạnh cây gậy xuống đất!
"Đủ rồi! Tô Trường Phong, tôi ra lệnh cho anh, hiện tại lập tức xin lỗi Hạo Trạch! Nếu không anh không gánh nổi hậu quả đâu."
"Xin lỗi? Anh ta đã làm thật thì vì sao phải xin lỗi?" Đúng lúc này, Tống Thanh Ca xuất hiện trước mắt mọi người.
Nhìn thấy Tống Thanh Ca, mọi người tự giác nhường ra một lối đi, để cô đi tới trước mặt đám người lão phu nhân.
"Bà nội, bà biết rõ chuyện này chưa mà bảo Trường Phong xin lỗi?" Tống Thanh Ca nhìn về phía lão phu nhân mà chất vấn.
Tống Thế Ân đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng: "Tống Thanh Ca, sao cô lại nói chuyện như vậy với bà nội mình? Chú ý thái độ của cô!"
Tống Thanh Ca ngẩng đầu nói: "Bác cả, tôi nói chuyện với bà nội thế nào là chuyện của tôi, không cần bác tới dạy tôi."
"... Cô... Làm càn!" Tống Thế Ân tức giận đến mặt già trắng bệch.
Tống Thanh Mạn chỉ vào Tống Thanh Ca, thêm dầu thêm muối mà nói với lão phu nhân: "Bà nội, bà xem, hiện tại Tống Thanh Ca cũng không coi bà với cha cháu ra gì! Nơi này là địa bàn của người ta, người ta căn bản không sợ chúng ta."
Lão phu nhân hừ mạnh một tiếng: "Tống Thanh Ca, mặc dù nơi này là địa bàn của cô, nhưng tôi và bác cô là trưởng bối, chúng tôi nói gì thì cô phải nghe!"
Tống Thanh Ca nói: "Bà nội, nếu các người nói đúng thì cháu sẽ nghe. Nhưng các người lại nói xấu Trường Phong, tự nhiên bảo anh ấy xin lỗi nhận sai với Vưu Hạo Trạch, cái này căn bản là đổi trắng thay đen chứ gì nữa? Bảo anh ấy nói xin lỗi là không có khả năng!"
Tống Thanh Ca nói rất chắc nịch, làm sắc mặt đám người lão phu nhân rất khó coi.
Lão phu nhân giận dữ trong lòng, ngực phập phồng không ngừng: "Tốt, tốt, cô thật sự muốn chọc tôi tức chết! Cô không sợ tôi bị cô làm tức chết sao!"
Tống Thanh Ca im lặng liếc nhìn, không để ý đến bà ta.
Cho dù bị trục xuất khỏi Tống gia, cô cũng không hy sinh thanh danh của Tô Trường Phong. Tô Trường Phong là chồng cô, không nên bị đối đãi như vậy!