Tô Trường Phong hít một ngụm khói, trầm giọng mà nói: "Mục đích gì?"
"Hình như bọn họ đang nhân cơ hội đánh lén để điều tra anh có trong quân đội không..." Phá Minh nói: "Anh xem có cần tôi dẫn người quay về Hàng thành bảo hộ anh và người nhà không?"
Tô Trường Phong trầm tư một lát, sau đó lắc đầu: "Không cần, nơi này có tôi là đủ rồi. Tôi sẽ lưu ý nhắc nhở của anh. Trong thời gian này phải tăng mạnh cảnh giác, không được thả lỏng. Mặt khác, tôi ra lệnh cho anh phải tiêu diệt ba nơi đóng quân của nước Hắc Ưng trong vòng ba ngày!"
Cái gì cũng phải có qua có lại, mày giết trăm người của tao thì tao tàn sát vạn quân của mày!
Đây là phong cách làm việc của Tô Trường Phong.
"Tuân mệnh!" Phá Minh nhận lệnh, sau đó cúp điện thoại.
Sau khi đặt điện thoại xuống, Tô Trường Phong lại châm thêm một điếu thuốc, cẩn thận suy nghĩ về lần tập kích đột ngột này của nước Hắc Ưng
Hắn cũng ngửi được mùi âm mưu từ miêu tả vừa rồi của Phá Minh...
Rốt cuộc nước Hắc Ưng muốn làm gì?
Nhưng không cần hoài nghi là, nếu bọn chúng dám động vào người nhà của Tô Trường Phong thì hắn nhất định sẽ đích thân mang chiến đao đến, để chúng phải gánh chịu tai ương diệt quốc!
Mà khi Tô Trường Phong đang nghĩ về nước Hắc Ưng, một số người của Hàng thành cũng không an phận.
Mấy giờ trước, Lý gia Hàng thành.
Lý Thanh Thanh ngồi trước giường bệnh của em trai, nhìn thấy Lý Phái bị bó như xác ướp trên giường thì đáy mắt tràn đầy phẫn nộ và bực bội.
"Chị cả, cha và anh... Bọn họ còn chưa trở lại sao?" Tuy rằng tứ chi của Lý Phái trên giường bị bó thạch cao thật dày, nhưng ý thức vẫn rất tỉnh táo.
Lý Thanh Thanh lắc lắc đầu: "Còn chưa về."
Lý Phái buồn bã nói: "Nếu họ chưa trở về thì có phải thù của em khỏi cần bào luôn không! Rõ ràng là con cháu Lý gia - một trong tứ đại gia tộc Hàng thànhms lại bị người ta đánh gãy tứ chi, mà không dám thả cả cái rắm! Chỉ sợ việc này đã trở thành trò cười của cả Hàng thành rồi!"
Trong lời nói của Lý Phái tràn ngập phẫn nộ.
Trước đó vì nửa đêm hà hiếp Tống Thanh Ca, hắn ta bị Tô Trường Phong cắt đứt tứ chi, đã nằm liệt một thời gian.
Nhưng trong khoảng thời gian này, gia chủ và hai đứa con trai Lý gia vừa đi công tác, vẫn chưa về nhà.
Tuy rằng Lý Thanh Thanh gọi điện thoại cho bọn họ, nhưng gia chủ Lý gia lại bảo Lý Thanh Thanh chờ mình trở về mới quyết định việc này.
Cho nên Lý Thanh Thanh và Lý Phái phải nhịn gần một tháng, giờ đã sắp không chịu nổi.
Lý Thanh Thanh hít sâu một hơi, trấn an nói: "Em tư, kỳ thật chị cũng giống như em, cũng rất muốn sớm giết chết tên nhãi nhép Tô Trường Phong kia, trước đó hắn còn tát chị một bạt tai!"