Đỗ Dũng lẩm bẩm nói: "Tô Trường Phong? Sao cái tên này lại nghe quen như vậy?"
Ông ta tựa lưng vào ghế ngồi, cau mày nghĩ ngợi.
Nhưng năm giây sau, ông ta đứng bật dậy, sắc mặt trắng bệch!
"Anh ta thật sự nói mình tên là Tô Trường Phong?" Giọng của Đỗ Dũng đã hơi run rẩy.
Tiết Thắng không biết tình huống thế nào, ngượng ngùng nói: "Đúng vậy... Ngài làm sao thế?"
Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app tamlinh247. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là tamlinh247.com.vn. Vui lòng đọc tại app tamlinh247 để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.
Đỗ Dũng bị dọa đến sắp tè ra quần: "Anh... Anh lập tức nói xin lỗi... Lập tức! Tôi tới ngay, tới ngay đây!"
Nói xong, không đợi Tiết Thắng đáp lời thì ông ta đã cúp máy.
Tiết Thắng ở hội trường bên này vẫn ngơ mặt ra.
"Tình huống như thế nào? Phó tổng trưởng bảo mình nói xin lỗi hắn? Có phải mình nghe lầm rồi không?"
Nghĩ ngợi một chút, Tiết Thắng vẫn không xin lỗi Tô Trường Phong. Gã chắc chắn Đỗ Dũng đã lầm.
Tô Trường Phong nhìn về phía gã, nghiền ngẫm mà nói: "Làm sao vậy, có phải cấp trên của anh nói cái gì không?"
Tiết Thắng lườm hắn một cái, không nói gì.
Mặc dù trong lòng hoài nghi, nhưng hiện tại thái độ của gã đối với Tô Trường Phong đã có thay đổi.
Tô Trường Phong kéo một cái ghế qua rồi đặt Vương Đào lên đó.
"Anh Đào, đợi thêm một lát nữa. Chờ đám người này nói xin lỗi rồi chúng ta lại đi."
Đỗ Dũng ném qua một ánh mắt lạnh lẽo như đao: "Lý đổng, xin chú ý thái độ của ông!"