Cái tên này không chỉ có sức mạnh đáng sợ, tốc độ cũng rất kinh người, trong nháy mắt đã lao tới trước mặt Tô Trường Phong, đánh thẳng vào mặt hắn.
Nhưng Tô Trường Phong là ai?
Hắn nâng tay phải lên, đột nhiên đánh ra!
Một chưởng nhìn như bình bình đạm đạm, kì thực lại ẩn chứa uy lực vô song.
Oanh!
Cuồng Thạch lập tức bị đánh bay ra ngoài.
Ầm!
Gã ta không đứng vững, ngã xuống đất, hết sức chật vật.
Tô Trường Phong lạnh nhạt nhìn về phía gã: "Chỉ có chút bản lãnh này?"
Trên mặt Cuồng Thạch không còn ánh sáng, tay phải đập xuống đất bật thẳng lên cao. Lần này gã ta đã tung ra đòn sát thủ —— đá ngang!
Có thể nói cái đá ngang này có uy lực tương đối khủng bố, dù là khối đá lớn cũng bị đánh nát bấy.
Nhưng Tô Trường Phong đứng ở đó, căn bản không tránh đi, đồng thời hắn cũng đá ra một chân.
Đáy mắt Cuồng Thạch lộ ra tia khinh thường, so chân với tao à, mày có biết hậu quả không?
Tứ chi của gã đã được nước thuốc đặc thù rèn luyện, vững như đá tảng!
Nhưng một giây sau, gã biến sắc.
Răng rắc!
Khi chân hai bên đụng vào nhau, chỉ nghe một tiếng răng rắc giòn vang, bắp chân xương đùi của gã đã đứt ngang ngay lập tức, máu thịt be bét!
Ồ...
Đám người kinh ngạc đến ngây người.
Tô Trường Phong bước từng bước về phía trước, nhấc chân lần nữa.
Ầm!
Cuồng Thạch bị hắn đá vào ngực, bay thật mạnh ra ngoài.
"Đều là rác rưởi, có ai mạnh hơn một chút không?" Tô Trường Phong đứng đó thản nhiên nói.
ngẩng đầu lên được trong Hàng Thành nữa rồi."