Truyện Tiên Trúc - Chính Nguyệt Sơ Tứ : chương 73: thủ lĩnh dược đồng (1)

Trang chủ
Ngôn Tình
Tiên Trúc - Chính Nguyệt Sơ Tứ
Chương 73: Thủ Lĩnh Dược Đồng (1)
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Edit: MNMC

Đây là một gian phòng rất phổ thông. Bố trí không có gì khác các nhà bình thường.

Ngồi chính diện là một nam tử trung niên đang uống trà, bên cạnh đang đứng hai thiếu niên mặc áo lam, ở trước là một ông lão rụt rè, tay kéo một nam hài chừng năm, sáu tuổi.

"Đưa tay ra." Thiếu niên đứng bên trái nói với nam hài trước mặt.

Ông lão vội vàng nắm tay cậu bé, rụt rè nhìn ba người.

Thiếu niên vươn tay ấn vào cổ tay được đặc biệt rửa sạch của cậu bé, sau đó nhỏ giọng nói với người đàn ông đang uống trà: "Sư thúc, không có linh căn."

Đôi mắt của ông lão tràn đầy hy vọng giờ đây tối sầm lại, sau khi cậu bé ra hiệu muốn đi, ông mới lặng lẽ kéo cậu ra ngoài.

Phía sau nàng, một người phụ nhân ăn mặc lộng lẫy, mập mạp còn đang kéo theo nữ hài nước mắt lưng tròng, nịnh nọt nói: "Mời các tiên sư xem qua ạ."



Thiếu niên liếc nhìn nàng ta: "Đây là người nhà ngươi? Chúng ta không chấp nhận bất kỳ đứa trẻ nào bị bắt cóc".

Phụ nhân mập mạp khoát tay áo, vội vàng nói: "Cho ta một trăm lá gan ta cũng không dám bắt cóc người đến lừa gạt tiên sư, đây là con của phu quân hồi trước, ta cảm thấy nàng thông minh lanh lợi. Nếu như có thể nhập tiên môn thì là phúc của nàng rồi."

Thì ra là mẹ kế, thảo nào mặt đỏ bừng bừng, quần áo tươm tất, ngoài bó hoa ra còn có mấy chiếc trâm bạc được cài trên đầu. Nhưng còn nữ hài kia thì xanh xao hốc hác, quần áo rách nát.

Miễn là không phải bắt cóc. Thiếu niên cũng không để ý lắm, lạnh lùng nói: "Đưa tay ra."

Nữ hài nghe tới đây, nhanh chóng giấu tay ra sau lưng, người mẹ kế thấy vậy lại vội giằng lại, bọn họ bắt đầu cãi vã trong phòng.

Người đang uống trà đặt tách xuống bàn nhỏ, sau đó cau mày lạnh lùng nhìn.

Phụ nhân mập mạp sợ hết hồn, dùng sức kéo tay nữ hài kia ra.

Thiếu niên thấy vậy cố gắng đặt ngón tay lên, nhưng nữ hài vẫn lắc đầu không chịu.

Người mẹ kế sắc mặt đại biến, không thể không lôi nữ hài kia ra ngoài, sau đó liền nghe được hàng loạt tiếng đánh mắng từ bên ngoài truyền đến.

Vài hài tử trước mặt Hoà Thuận cũng không ngoại lệ, tất cả đều không có linh căn và bị từ chối.

Lúc này đến lượt Hoà Thuận, nàng kéo nhẹ thím Lưu, nàng ta run rẩy dắt Hoà Thuận đi về phía trước.



Thấy Hoà Thuận không còn trẻ, ít nhất cũng phải mười bốn tuổi, thiếu niên cau mày nói: "Lớn như vậy mà cũng đến sao?"

Thím Lưu bị cái cau mày của thiếu niên doạ sợ, quên mất những gì Hoà Thuận đã dạy, ngơ ngác đứng đó.

Thấy vậy Hoà Thuận phải vội vàng tiến lên nói: "Tiên sư à, ta năm nay mới mười hai tuổi thôi, khung xương của ta thế nhưng lại lớn hơn một chút."

Người thiếu niên liếc nhìn Hoà Thuận, sau đó nhìn thím Lưu bên cạnh, thím Lưu bị nhìn chằm chằm thì lùi lại một bước.

Vì không có Tiểu Hắc, Hoà Thuận không thể biết tu vi của người trước mặt mình, nhưng xem ra không quá cao, nhiều nhất cũng chỉ là Luyện khí kỳ.

"Tiên sư, thím của con chưa từng thấy tiên nhân, xin thứ lỗi cho con bất hiếu, cha mẹ đều đã qua đời, con đến nương nhờ thím, nhưng nhà thím cũng rất khó khăn, con đành không thể quấy rầy nàng nữa. Con tự giác tới đây, mong có thể đổi được mấy lạng bạc, cũng có thể giải quyết sinh kế của cả nhà ạ."

Nghe xong lời của Hòa Thuận, thiếu niên không nhìn chằm chằm Lưu thị nữa nhưng vẫn lạnh lùng nói: "Đem tay ra."

Hoà Thuận kéo tay áo bộ y phục cũ mượn của thím Lưu, để lộ cổ tay.

Thiếu niên đưa ngón tay lạnh như băng đặt lên, hai mắt chợt sáng, sau đó đặt ngón tay xuống, quay người nói với người ngồi trên ghế: "Sư thúc, mộc linh căn giả.". Tra𝓷g gì mà hay hay thế ++ T 𝚁 Ù 𝙈 T 𝚁 U 𝙔 Ệ 𝐍.𝐕𝓷 ++

Người này mới nhìn thẳng vào bọn họ, sau đó nói: "Các ngươi gia nhập môn của chúng ta, liền không còn là người phàm, cả đời không được hối hận, các ngươi suy nghĩ kĩ chưa."

Thấy hai người đều gật đầu, thiếu niên bên phải móc ra hai trăm lạng bạc đưa cho thím Lưu.

"Ngươi không cần xưng hô với ta như vậy, ta là Việt Kiệt, ngươi gọi Việt sư huynh là được. Sau này nhìn thấy đồng môn, phải xưng hô sư huynh sư tỷ, không được gọi tiên sư."

Danh Sách Chương:

Truyện chữ tổng hợp website đọc truyên chữ online hàng đầu hiện nay. Tổng hợp các bộ truyện chữ tiên hiệp, huyền ảo, tận thế, đô thị, ngôn tình hay nhất được nhiều đọc giả bầu chọn
Các bạn đang theo dõi bộ truyện

Tiên Trúc - Chính Nguyệt Sơ Tứ

được convert và dịch mới nhất. Đây là một trong những bộ truyện chữ thuộc thể loại Ngôn Tình    hay nhất hiện nay. Bộ truyện được sáng tác bởi bàn tay tài hoa của tác giả Chính Nguyệt Sơ Tứ.
Bạn có thể đọc truyện Tiên Trúc - Chính Nguyệt Sơ Tứ Chương 73: Thủ Lĩnh Dược Đồng (1) được cập nhật nhanh nhất trong thời gian gần đây. Các chap mới nhất của truyện Tiên Trúc - Chính Nguyệt Sơ Tứ sẽ lên tục được update trong thời gian sắp tới. Hãy theo dõi website đọc truyện online TruyenchuTH ngay để đừng bỏ lỡ những bộ truyện chữ hay nhé.
Tại sao bạn lại nên chọn TruyenChuTH để theo dõi những bộ truyện chữ mới nhất? TruyenChuTH luôn cập nhật những bộ truyện chữ hay và mới nhất dựa theo bảng xếp hạng truyện tại Trung Quốc. Đôi lúc đọc truyện, những quảng cáo hiện lên khiến bạn cảm thấy khó chịu. Nhưng đừng lo vì điều đó, vì tại TruyenChuTH, những quảng cáo luôn được hiển thị có khoa học. Sẽ không khiến các bạn cảm thấy bực mình hay khó chịu. TruyenChuTH còn có một đội ngũ quản trị viên giàu kinh nghiệm. Luôn đảm bảo tốc độ load truyện được nhanh chóng, giúp cho các độc giả coi truyện không bị giật hay load chậm. Còn chờ gì nữa hãy theo lưu ngay địa chỉ website TruyenChuTH của chúng tôi vào bookmark của bạn ngay để có thể theo dõi những bộ truyện chữ hay và mới nhất. Chúc các bạn có những phút giây giải trí vui vẻ.
Close