Trong khoảng thời gian này, cô đã thân thiết hơn với Lục Triển Ti. Giang Nguyệt mím cười đáp lại:
“Đợi mấy năm nữa, anh sẽ rất thích hợp đi tham gia vào các chương trình tạp kỹ chuyên khai sáng những cỏ gái mơ mộng đó.”
“Vậy tỏi luyện tập với cô trước đi ha.” Lục Trien Ti cười cười: “Nếu đã gọi tôi một tiếng tiền bối, vậy tôi sẽ giúp cô hết sức mình.”
Giang Nguyệt ngước mắt nhìn anh ta, chỉ thuận miệng nói ra một câu rất mơ hồ: “Tôi chỉ cảm thấy nghề này hiện tại nhìn không có chút tương lai gì cả. Hay chắc là do gần đây tôi quá mệt mỏi, có hơi đuối sức một chút.”
Ngoài miệng thì nói ra những lời chán nản, nhưng đôi mắt trong veo như nước của Giang Nguyệt vẩn sáng ngời, toát lên một tình yêu cùng quyến luyến tha thiết không thế che giấu đổi với nghề này.
“Là bởi vì cô không nhìn thấy tương lai của mình, hay là không nhìn thấy tương lai của nghề diễn viên? Ý kiến cá nhân không thể đại diện cho tất cả, cô có chút thiên vị rồi.”
Giang Nguyệt CƯỜỈ trừ: “Tôi chỉ cảm thấy dù bản thân có cố gắng đến thế nào cũng không lay chuyến được quyền lực của tiền bạc.”
Yếu đuối như một con kiến, cô dễ dàng bị nó bóp ngạt.
Ánh mắt Giang Nguyệt đang nhìn hai người dưới lầu kia dần dân thu lại, cô nhẹ nhàng trả lời, có chút thờ ơ:
“Đến đâu hay đến đó đi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng vậy.”
Câu trả lời như vậy thật sự mơ hồ, Lục Triển Ti cũng không quan tâm, củng chỉ coi như là cô gái nhỏ nhất thời mệt mỏl thuận miệng lấy lý do đế than trách.
Sự nghiệp và năng lực của Giang Nguyệt đều như ánh mặt trời ban trưa, cô lại còn rất trẻ, nếu bỏ cuộc lúc này thực sự là quá đáng tiếc.
Trở về thôi.” Giang Nguyệt mím mỏi cười với Lục Triển Ti, ánh mắt vẳn vô thức nhìn dưới lầu.
Hai người đi dọc hành lang, lại trờ về căn phòng vừa rồi.
Tân Di Di kéo Đàm Di Tỏng, người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, thản hình mập mạp. Bọn họ hoàn toàn không biết mình vừa bị Giang Nguyệt nhìn thấy, vần tươi cười rạng rỡ:
“Chú Đàm, tối nay chúng ta sẽ đi đâu?”
Đàm Di Tông là người có chức vụ xếp thứ ba của tập đoàn Tiẻu thị, òng ta có quyền có thế, và cũng đã sớm có gia đình.
“Em sợ cỏ ta sẽ nói chuyện này cho Tiêu Kỳ Nhiên.”