- Thời điểm này hắn sẽ uống trà với ta sao? Còn không bằng chờ hắn làm xong lại uống.
- Làm xong...
Huyền Hoa giật mình nói:
- Ngươi sẽ không thật để bọn chúng phá vỡ phong ấn đấy chứ?
Lý Vân Tiêu nói:
- Chuyện này nói sau.
Hắn nhìn Vi Thi Thi nói:
- Không biết vì sao Thi Thi cung chủ xuất hiện ở chỗ này?
Vi Thi Thi cảm thán một tiếng, nói:
- Ta nhận ủy thác của người, tiễn đưa một vật tới đây. Nhưng không thể tưởng ngờ tình huống lại như vậy, bây giờ ta biết đó là vật gì rồi.
Tất cả mọi người khó hiểu.
Vi Thi Thi quay người nhìn qua Hoang, nói:
- Ngươi là Yêu Hoàng đúng không?
Hoang vẫn lạnh lùng nhìn qua, giờ phút này mới lên tiếng, nói:
- Có rắm cứ phóng!
Vi Thi Thi đỏ mặt lên, sắc mặt giận dữ, phất tay áo nói:
- Nếu không phải được người ta nhờ vả, bổn cung hiện tại đã rời đi.
Trong tay nàng bắn ra một đạo kim quang về phía Hoang.
Hoang tiện tay bắt lấy, chính là một khối ngọc giản, hắn nhướng mày, thần thức đảo qua, trên mặt của hắn đầy ngạc nhiên, nói:
- Là ai bảo ngươi giao nó cho bổn hoàng?
Vi Thi Thi lạnh lùng nói:
- Bổn cung không có nghĩa vụ giải thích nghi hoặc cho ngươi, chính ngươi tự giải quyết cho tốt đi.
Nàng lúc này bay lên trên chiếc lá, chiếc lá màu vàng nhanh chóng sinh ra hào quang, muốn phá không mà đi.
Thần sắc Hoang Thần hơi động một chút, vốn định ra tay ngăn cản, nhưng vừa nghĩ tới vẫn nhịn xuống, cầm ngọc giản trong tay đưa cho Ngả, nói:
- Tiên sinh thỉnh xem.
Thần sắc Ngả quét qua, giật mình nói:
- Phương pháp phá phong ấn?
Hoang nói:
- Cũng không biết thiệt giả, tiên sinh có thể tham khảo.
Mọi người đều chấn động, Huyền Hoa càng tức giận:
- Vi Thi Thi, ngươi có ý gì?
Hắn lúc này kéo cung, khí thế lăng lệ tập trung vào lá vàng, tùy thời chuẩn bị bắn ra.
Lực lượng phá không của chiếc lá vàng bị mũi tên phá tan, thật lâu không thể rời khỏi.
Lý Vân Tiêu cũng giật mình, không rõ tại sao Vi Thi Thi có phương pháp phá phong ấn, thứ này phải ở Thánh Vực mới đúng.
Mà Thiên Diệp đảo ẩn độn hải ngoại, vì sao có quan hệ tới Thánh Vực.
Vi Thi Thi nói:
- Ngân Nguyệt Võ Đế bớt giận, ta chỉ được người ta nhờ vả thôi.
Huyền Hoa cười lạnh nói:
- Hừ, một câu được người nhờ vả có thể giải thích sao? Là ai nhờ vải, nói mau!
Vi Thi Thi nói:
- Thứ cho ta khó tòng mệnh.
Huyền Hoa lạnh giọng nói:
- Vậy không có cách, đừng trách ta không thương hương tiếc ngọc.
Truyện Vạn cổ chí tôn - Giang Lam (full) : chương 2914: cuộc chiến phong ấn (33)
Vạn cổ chí tôn - Giang Lam (full)
-
KK Cố Hương
Chương 2914: Cuộc chiến phong ấn (33)
Danh Sách Chương: