Một đứa nhỏ bị tự kỷ thực sự cần được quan tâm đặc biệt, nếu được an ủi thì sau này sẽ ổn thôi. Tuy nhiên, rõ ràng cô giáo này không tốt bằng như lời cô giáo nói ở cổng.
"Con ngồi đây cho cô, đọc kỹ cuốn sách này đừng có chạy lung tung, biết không?"
Cô giáo tùy tiện lấy ra một quyển sách trên kệ, đặt lên bàn học nhỏ của Hoắc Dận. Để cho cậu đọc thuộc.
Sau đó, cô ta dẫn các bạn nhỏ khác đi chơi.
Đọc cả quyển?
chỉ số IQ ủaHoắc Dận cao nên hoàn toàn không bận tâm đến những thứ trẻ con này.
Hoắc Dận lấy từ trong cặp sách ra một chiếc Transformers. Vừa chơi, vừa đếm vòng tròn của hai cây kim dài trên vách tường. Chờ đến giờ mẹ vào đón cậu về.
Không biết từ lúc nào, lại có mấy đứa nhỏ len lén chạy vào.
"Các cậu xem, cậu ta lại đang nhìn chằm chằm đồng hồ rồi. Cô giáo bảo cậu ta đọc sách cũng không đọc. Cậu ta là kẻ ngốc sao?"
“Cậu ta vốn là vậy, cậu xem cậu ta có điểm nào giống một đứa trẻ bình thường không?"
“Này, đồ ngốc!”
Mấy đứa nhỏ đi vào, tiến đến trước mặt Hoắc Dận liền châm biếm.
Đặc biệt là một đứa nhỏ mập mạp, sau khi thấy Hoắc Dận bị bọn họ chế nhạo vẫn không có phản ứng, đứa nhỏ đó lại đi thẳng tới trước mặt cậu.
“Tên ngốc này sao cậu ta không nói lời nào? Nhìn xem trong tay cậu ta chơi cái gì?”
Đứa nhỏ nhìn thấy Transformers trong tay Hoắc Dận, lập tức không nói hai lời liền tới cướp.
Hoắc Dận cuối cùng cũng không thể ngồi yên nữa. Tính cách cậu rất khó chịu nhất là đối với đồ đạc cá nhân của mình. Nếu không được cậu cho phép, người khác không thể chạm vào.
Hoắc Dận dùng sức giãy dụa, không cho đứa nhỏ mập kia lấy Transformers của mình.
Thế nhưng, đứa nhỏ mập thấy Hoắc Dận không cho liền nổi giận: "Tên ngốc này lại dám không đưa cho tôi, các cậu mau lên đè cậu ta lại cho tôi, cướp nó về.”
Cô đang tập trung tìm kiếm thông tin thì cô như vừa thấy thứ gì đó thoáng qua ngoài cửa sổ xe của cô.