Ôn Hủ Hủ nhìn thấy cảnh con trai mình bị người khác làm đau, cô vô cùng lo lắng.
Nhưng mà, những người này sao có thể buông tha cho Hoắc Dận chứ. Mắt thấy sắp đánh được cậu thì bên ngoài có một người hoảng hốt chạy tới: "Không xong rồi, hiệu trưởng bên ngoài bỗng nhiên có rất nhiều người tới, nói là muốn đón một tiểu thiếu gia tên Hoắc Dận!"
Tiểu thiếu gia Hoắc Dận?
Trong thoáng chốc, đứa nhỏ đang bị bắt không biết lấy đâu ra sức mạnh?
Chỉ thấy Hoắc Dận ra sức vung tay thoát ra, cậu nhanh chân chạy ra ngoài: "Ba, ba con ở đây, ba - -”
Cậu vừa chạy vừa hét lớn gọi ba. Trong tiếng gọi có phần nhiều là tiếng khóc nức nở.
Người trong phòng làm việc cũng lập tức từ bên trong đi ra.
Bọn họ không ngờ rằng sau khi nhanh chân ra ngoài đã nhìn thấy một màn vô cùng chấn động!
Điều này hoàn toàn chưa từng có trong lịch sử của nhà trẻ.
Hơn chục chiếc xe địa hình xếp hàng dài trước cửa, như cảnh trong phim bom tấn. Chiếc sedan Bentley màu đen với biển số tám số 8 chạy phía trước. Ngay khi chạy tới nơi, cửa xe được mở ra, họ nhìn thấy một người đàn ông cao quý và đẹp trai bước ra.
Cảnh tượng này giống như sự xuất hiện của một vị vua!
Đây rốt cuộc là ai?
Cho tới bây giờ, nhà trẻ của bọn họ còn chưa từng thấy qua vị phụ huynh nào mà xuất hiện khoa trương như thế này.
Tất cả mọi người sợ ngây người!
"Ba, cuối cùng ba cũng tới. Bọn họ đánh con còn đánh cả mẹ. Mẹ còn đang bị họ bắt ở bên trong.”
Hoắc Dận chạy đến trước mặt ba mình, cậu nhào tới ôm chặt lấy ba.
Cậu là một đứa nhỏ mắc chứng tự kỷ.
Thế mà bây giờ cậu lại gào khóc với ba mình như thế này đây.
Hoắc Tư Tước bế con trai lên, một luồng ánh sáng lạnh lẽo khiến cho con người ta phát run. Giây sau, hắn nói nhẹ hai chữ: “Làm đi!”
Còn có người phụ nữ trung niên kia nữa.