“Tôi trở thành bác sĩ như thế nào có liên quan gì đến anh? Tôi cũng không phải y tá, những việc này đều là y tá làm.”
“Nói nhiều quá!”
Hoắc Tư Tước bỏ lại một câu liền đi ra ngoài.
Ôn Hủ Hủ cũng không biết hắn đi làm gì. Cô thu dọn đồ đạc trong phòng tắm xong cũng đi ra, chuẩn bị đi xuống.
“Cô Ôn? Cô...... từ trong phòng ngủ của ông chủ đi ra sao?”
Cô không nghĩ vừa đi ra khỏi phòng lại đụng phải chị Vương đi lên. Chị ta đang cầm một bộ âu phục nam, xem ra là đưa cho Hoắc Tư Tước.
Chẳng lẽ hắn đã đi rồi?
Ôn Hủ Hủ liền gật đầu: "Đúng vậy, tôi vào phòng anh ta để lấy một ít thuốc bôi lên chỗ bị thương, làm sao vậy? Chị Vương?”
Chị Vương: "......”
Có chuyện gì vậy?
Đương nhiên là chị ta có chút bất ngờ. Ông chủ nhà này bình thường sẽ không cho ai vào phòng ngủ của mình. Nếu vào thì sau khi ra phải khử trùng sạch sẽ và thu dọn ngay lập tức. Ngay cả Cố Hạ cũng không ngoại lệ.
Nhưng tại sao...... Vừa rồi ông chủ không nói cho cô biết phải khử trùng sao?
Chị Vương cũng có chút nghi hoặc.
Và tất nhiên Ôn Hủ Hủ không biết chị ta đang nghĩ cái gì. Thấy chị Vương không lên tiếng, cô vội vàng xuống lầu.
Cô còn phải về nhà nữa.
Ôn Hủ Hủ để lại cho con trai lớn đang ngủ một tờ giấy. Sau đó lại dặn dò chị Vương buổi tối phải chăm sóc đứa nhỏ thật tốt, xong tất cả cô mới yên tâm rời khỏi nơi này.
Ôn Hủ Hủ: "......”