“Cô Cố, cuối cùng cô cũng tới? Lâu rồi không thấy cô, cô đi đâu vậy?”
“Đúng vậy, cô Cố đã lâu không gặp, tôi rất nhớ cô.”
“……”
Sau khi Cố Hạ vừa tới, thái độ của mọi người hoàn toàn khác với lúc Ôn Hủ Hủ đi vào. Ôn Hủ Hủ không chỉ không ai hỏi thăm, nhân viên văn phòng duy nhất bắt chuyện với cô, còn tưởng rằng cô là bảo mẫu của Hoắc Dận.
Nhưng sau khi người phụ nữ này tới, lập tức nhận được lời khen ngợi như sao hạng A. Những người của tập đoàn Hoắc thị, bất luận là nhân viên lễ tân hay là thành viên công ty đều đi lại.
Vây lấy cô ta.
Cũng đúng, năm năm qua, cô ta đi theo Hoắc Tư Tước thì mọi người trong công ty đều đã ngầm thừa nhận cô ta là tổng tài phu nhân.
Cố Hạ thỏa mãn với hư vinh đạt được. Thế nhưng, cô ta vì không muốn cho mình vui mừng quá mức. Sau khi xảy ra chuyện hôm nay cô càng phải tỏ ra chán nản.
Sau khi Cô Hạ đi lên, những người có mặt ở phòng tổng giám đốc nhìn thấy cô cũng hết sức cung kính cúi chào.
Cô gật đầu, hỏi: "Hoắc tổng của các cô.. đang ở văn phòng sao?”
“Cô Cố tìm Hoắc tổng có việc gì sao? Tôi sẽ chuyển lời cho tổng giám đốc.”
“Không...... không phải như vậy, Tư Tước, em......”