Ôn Hủ Hủ thấy vậy lo lắng dậm chân: "Anh làm gì vậy? Nếu như vậy sao con có thể để Hoắc Dận đi nhà trẻ, anh cứ vờ đáp ứng con thì có sao? Tôi không cần anh trả tiền lương, vậy được rồi.”
Cô tức giận đến mức đồng ý mà không kèm điều kiện nào, thậm chí còn phàn nàn rằng Hoắc Tư Tước vô lý không biết thương con trai mình.
Hoắc Tư Tước: "......”
Chẳng lẽ là do hắn không đồng ý sao? Rõ ràng là người phụ nữ chết tiệt này không muốn đi làm đó chứ.
——
Sau một hồi khuyên can hơn nữa còn cam đoan, Hoắc Dận trốn trong phòng mới lại đeo cặp sách nhỏ đi ra.
Vẻ mặt Hoắc Tư Tước âm trầm, nhưng ít nhất hắn cũng không nói gì nữa.
“Thưa ông chủ, cô Ôn, tôi đưa tiểu thiếu gia đi nhà trẻ.”
“Đi đi.”
Ôn Hủ Hủ xua tay. Kỳ thật trong đầu cô đang nghĩ sau khi Hoắc Dận đi nhà trẻ cô sẽ trốn đi đâu đó. Nhưng còn đi đâu cô cũng không biết.
Nhưng khi Ôn Hủ Hủ chỉ mới vừa nghĩ tới đây đã bị Hoắc Dận bắt thóp. Cậu lạnh lùng lắc lắc chiếc ipad trên tay: "Camera giám sát của công ty, toàn bộ đều ở đây!"
Gục ngã!!
Ôn Hủ Hủ sợ hãi, cũng không dám nảy ra ý tưởng quỷ quái gì nữa.
Vì thế mười mấy phút sau, chờ đứa nhỏ này đi rồi. Ôn Hủ Hủ không được tự nhiên, mang theo túi xách của mình đi tới trước chiếc Maybach biển số 8 kia.
Ngay cả mùi thơm mát lạnh nhàn nhạt tản ra trong không khí, cũng đặc biệt dễ ngửi.