Những người này phàn nàn rất nhiều, yêu cầu đuổi Ôn Hủ Hủ vừa tuyển đi.
Phó tổng vốn ưu ái Ôn Hủ Hủ. Nghe vậy cuối cùng cũng nhìn ra ngoài, vừa đúng lúc nhìn thấy Ôn Hủ Hủ chậm rãi uống trà.
Phó tổng: "......”
Người tài thường như thế sao?
Phó tổng thở dài một hơi, hắn phải tự mình đi ra: "Nancy, cô đang làm gì?"
“Hả?”
Ôn Hủ Hủ đang thoải mái tựa vào ghế đếm vòng đồng hồ treo tường đối diện, ngay lập tức ngồi thẳng dậy: "Không có... Không có gì, phó tổng, làm sao vậy?”
Phó tổng nhìn thoáng qua đống văn kiện chồng chất như núi trên bàn cô, gật đầu: "Cô đừng làm những thứ này, đến văn phòng của tôi đi.. Làm trợ lý của tôi. Lát nữa tôi tự mình dạy cô một ít về chứng khoán.”
“Thật sao?”
Ôn Hủ Hủ nghe vậy hai mắt sáng lên.
Cô thực sự quan tâm đến tài chính. Năm đó cô là học sinh số một được giới thiệu, ngay cả các giáo viên trong trường cũng nói rằng cô là hạt giống tài chính thiên phú.
Ôn Hủ Hủ vui vẻ dọn vào văn phòng phó tổng. Hơn nữa bắt đầu từ lúc này, cô sẽ nghiêm túc hơn, chuyên tâm đi theo phó tổng này học tập tri thức chứng khoán.
Ngay cả buổi trưa sau khi tan tầm, ra ngoài ăn cơm. Hai người đều cùng đi căn tin công ty.
“Cậu nói cái gì? Cô ta trở thành trợ lý phó tổng?”
Lúc Hoắc Tư Tước ở trên lầu vừa mới gặp xong một khách hàng trở về thì nghe được tin tức này. Cũng không nhìn ra tâm tình của hắn, nhưng giọng điệu rõ ràng không tốt lắm.
Những nghị luận này, theo lý mà nói cũng không có gì.