"Cô Lạc, tổng giám đốc của chúng tôi đã đưa cô Ôn đi, cô ấy bỗng nhiên tìm tới cửa. Sau khi tổng giám đốc nhìn thấy cô ấy, anh ấy vô cùng tức giận nói muốn đưa cô Ôn đi cho chó ăn, sau đó đã sai người bắt cô ấy đi rồi."
"Anh đang nói gì vậy? Cho chó ăn?!!”
Lạc Du nghe được tin tức này vừa giận vừa mừng.
Giận, đương nhiên là vì trong thời khắc quan trọng này mà người phụ nữ Ôn Hủ Hủ kia lại đột nhiên xuất hiện làm loạn lễ đính hôn của cô ta.
Nhưng cô ta cũng cảm thấy vui vì nghe nói người phụ nữ kia bị Hoắc Tư Tước kéo đi cho chó ăn.
Đã cho chó ăn rồi thì cô ta không so đo chuyện này với người ta nữa.
Dù sao bây giờ họ đã đính hôn, sau này còn kết hôn, chuyện này không quan trọng.
Lạc Du nhanh chóng nghĩ thông, đồng thời cô ta cũng không muốn nhiều người để ý đến chuyện này nên cố ý đi trấn an ba mẹ hai bên, chỉ nói Hoắc Tư Tước không đến là vì công ty hắn có chuyện rất quan trọng.
Nghe cô ta nói vậy gia đình hai bên cũng chỉ có thể không nhắc lại.
Ngoài hai đứa nhỏ.
''Có phải mẹ không đến không?''
Thấy lễ đính hôn đã kết thúc mà mẹ vẫn không xuất hiện, Hoắc Dận vô cùng tổn thương, ngay cả mắt cũng ửng đỏ.
Mặc Bảo cũng rất thất vọng.
Nhưng khi thấy anh trai như vậy, cậu bé vẫn an ủi anh mình trước: ''Đừng lo, trước tiên chúng ta đi hỏi ông cậu xem mẹ có đến trước không đã.''
''Được.''
Hoắc Dận nghe xong tâm trạng mới tốt lên chút, hai đứa nhỏ đi tìm Đỗ Hoa Sênh.
Nhưng đến khi hai đứa nhỏ biết tin về mẹ mình thì cô đã bị nhốt ở trại chó cả một đêm.
''Ăn cơm!''
Người đàn ông kia có thú vui này từ khi nào vậy? Vậy mà còn chạy đến tận đây để nuôi một đàn chó.