Sau hai tiếng gọi của cô "Rầm" cánh cửa bị người từ bên trong mở ra, theo sau là một người đàn ông trên người chỉ quấn một cái khăn tắm, tóc cũng ướt sũng xuất hiện trước mặt cô!
Chúa ơi!
Ôn Hủ Hủ mở to mắt!
Đây thật sự là hình ảnh cô chưa từng thấy qua. Tuy rằng cô đã sinh cho hắn ba đứa con nhưng về cơ thể của Hoắc Tư Tước thì cô thật sự chưa từng thấy qua!
Vào cái đêm hôm đó của năm năm trước hắn đã đánh thuốc cô, cả đêm đều tắt đèn cưỡng ép cô, cô căn bản chưa kịp xem cơ thể một người đàn ông tròn méoméo là như thế nào?
Ôn Hủ Hủ nuốt một ngụm nước miếng, phát hiện trên cơ thể mảnh khảnh và mạnh mẽ của người đàn ông này có những giọt nước chưa kịp khô, chúng rải đều trên da cơ bắp và yết hầu, những giọt nước ấy từ từ lăn trên cằm rơi xuống tạo nên đường nét quyến rũ.
“Nhìn đủ chưa?”
“!!!!”
Ôn Hủ Hủ cuối cùng cũng định thần lại, hận không thể lập tức đào một cái hố để chui xuống.
"Anh... tôi... tôi không cố ý, tôi tưởng anh tắm xong rồi, tôi muốn nói chuyện với anh."
Ôn Hủ Hủ vội vội vàng vàng giải thích, sợ Hoắc Tư Tước hiểu lầm, đôi mắt càng không dám quay đầu lại nhìn giống như đã làm chuyện xấu không thể để người khác nhìn thấy. Từ bên cạnh nhìn có thể thấy rõ ràng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn xinh đẹp của cô đã đỏ bừng cả lên.
Ha ha!
Giả bộ ngây thơ cái gì?
Mới trở về đã câu tam đáp tứ, nửa đêm nửa hôm còn chạy tới chỗ người đàn ông khác còn ở trước mặt hắn thì giả bộ?!
Hoắc Tư Tước đóng sầm cửa lại!
Mười mấy phút sau, người đàn ông này thu dọn đồ đạc. Ôn Hủ Hủ đứng đợi ngoài cửa, thấy hắn quần áo chỉnh tề từ bên trong đi ra.
“Nói, cô còn có chuyện gì muốn nói với tôi?”
Hoắc Tư Tước đã thay âu phục chỉnh tề trở về với dáng vẻ cao cao tại thượng của hắn. Dáng người thẳng tắp, ngũ quan lạnh lùng, phong thái tao nhã. Chỉ có điều khí chất trên người hắn tỏa ra khí lạnh đến thấu xương làm cho người ta ngay cả hô hấp cũng khó khăn.
Ôn Hủ Hủ nuốt một ngụm nước miếng.
“Tôi muốn chăm sóc Dận Dận, hi vọng anh có thể đồng ý.”
“Chăm sóc? Tại sao con trai của tôi lại cần một người mẹ không biết xấu hổ như cô chăm sóc. Nếu cô muốn, cô có thể tự do sống với người tình của mình, còn Dận Dận đã có tôi lo!"
Ôn Hủ Hủ vừa đặt ra yêu cầu không ngờ Hoắc Tư Tước không chút lưu tình châm chọc cô một câu như vậy.
Người tình?!!
Cũng đúng, ở chỗ này hắn chính là vua, là chúa tể còn có chuyện gì là thoát được mắt của hắn?