Truyện Vũ Động Càn Khôn : chương 103: tạm thời ly biệt
Vũ Động Càn Khôn
-
Thiên Tàm Thổ Đậu
Chương 103: Tạm thời ly biệt
Bên ngoài Thanh Dương Trấn, một đạo sát khí màu hồng nhanh chóng rút lui, để lại một đám bụi vàng.
Ở phía trước đạo nhân mã này, lão giả gầy gò có chút không cam lòng nhìn thoáng qua thôn trang phía sau, quay đầu nhìn Ngụy Thông nói.
Ngụy Thông sắc mặt lạnh lùng, âm trầm nói.
Vị cường giả Cung Phụng kia cau mày nói:
Hàn mang trong mắt Ngụy Thông lóe lên, một lát sau hắn cười lạnh nói:
Nghe vậy, lão giả kia cũng cười nói.
Ngụy Thông cười, không nói thêm gì nữa, giương roi ngựa, mang theo đại đội nhân mã, chạy về Viêm Thành.
Trong một gian phòng của Lâm gia, tất cả mọi người đang nhìn vào thiếu niên, Lâm Chấn Thiên thoáng có chút lo lắng nói.
Lâm Động cũng không đưa ra một đáp án khẳng định, cường giả Nguyên Đan cảnh Tiểu Viên Mãn không phải là một tiểu nhân vật gì.
Lâm Chấn Thiên cười khổ thở dài một hơi, hôm nay Huyết Y Môn hưng sư động chúng kéo đến, nếu không phải hôm nay hắn đã thành công bước vào Tiểu Nguyên Đan Cảnh, thì việc Lâm Động đánh chết Cổ Ảnh sẽ không bằng hai ba câu nói ba hoa mà giải quyết được, trường đổ máu chắc chắn sẽ diễn ra.
Lâm Khiếu ở bên cạnh đám người cũng âm thầm thở dài, sắc mặt phức tạp.
Lâm Chấn Thiên trầm ngâm một hồi, nói.
Nghe thấy Lâm Chấn Thiên nói thế, đám người Lâm Khiếu cũng cảm thấy kinh hãi, Thuần Nguyên Đan chính là đan được mà cường giả Nguyên Đan cảnh ngưng tụ Nguyên Lực tinh thuần trong cơ thể mình tạo thành, so với các loại đan dược thông thường có hiểu quả hơn gấp bội, vì vậy mới có tên là
Thứ này, đối với tu luyện có tác dụng cực lớn, còn hơn Dương Nguyên Đan không biết bao nhiêu lần. Bạn đang đọc truyện tại - www.Truyện FULL
Nhưng mà, ngưng tụ Thuần Nguyên Đan phải là cường giả Nguyên Đan cảnh, với lại việc áp súc Nguyên Lực thành đan cần một thời gian không phải là ngắn.
Lâm Chấn Thiên với thực lực Tiểu Nguyên Đan Cảnh muốn ngưng tụ ra một viên ít nhất cũng phải cần một tháng thời gian. Hơn nữa trong vòng 1 tháng này hiệu quả tu luyện sẽ cực kỳ ít, dù sao đã tập trung hấp nạp Nguyên Lực áp súc thành đan, thì còn Nguyên Lực đâu mà tu luyện?
Tuy việc ngưng tụ Thuần Nguyên Đan phải trả một cái giá không nhỏ, nhưng mà Thuần Nguyên Đan có tác dụng cực lớn với việc tu luyện Nguyên Lực. Nghĩ lại thì cũng thấy đúng, ngưng tụ 1 viên Thuần Nguyên Đan phải mất tới một tháng, cho dù người sử dụng không hoàn toàn hấp thu được dược lược của nó thì cũng bằng cả 10 ngày khổ tu.
Bởi vậy giá của vô cùng cao, có người nói nếu so sánh giữa Thuần Nguyên Đan và Dương Nguyên Đan thì là 1 so với 100, nói cách khác, 1 viên Thuần Nguyên Đan có trị giá bằng 1000 viên Dương Nguyên Thạch, đây chính là sản lượng khai thác Dương Nguyên Thạch trong vòng nửa tháng của Lâm gia.
Nhưng mà bởi vì cô đọng tiêu hao quá nhiều thời gian và tinh lực, cho nên nếu không vì việc gì gấp gáp cường giả Nguyên Đan cảnh sẽ không cam tâm tình nguyện dùng Nguyên Lực bản thân để ngưng tụ.
Đây cũng chính là nguyên nhân khiến cho đám người Lâm Khiếu kinh ngạc.
Lâm Chấn Thiên khoát tay áo, nói.
Nhìn khuôn mặt của lão nhân, trong lòng Lâm Động cảm thấy ấm áp, hắn lắc đầu, cười nói:
Nghe vậy, đám người Lâm Chấn Thiên nhất thời ngẩn ra.
Lâm Động gật đầu, cái hắn cần bây giờ rất nhiều, tu rằng sử dụng cối xay tinh thần có hiệu quả tu luyện rất tốt, nhưng hắn lại thiếu linh dược khôi phục Tinh thần lực, loại linh dược này hiếm vô cùng, ở Thanh Dương trấn khó mà có được, cho nên, hắn chỉ có cách đi tới Viêm Thành, ở nơi đó chỉ cần có tiền là có thể có được những thứ mình cần.
Linh dược, tinh thần bí kỹ, công pháp bí tịch... đẳng cấp võ học, đương nhiên, cái quan trọng là Dương Nguyên Đan ở trong túi anh phải có nhiều.
Nhắc tới thì Lâm Động không khỏi thỏa mãn, mấy hôm nay hắn đã chuẩn bị cực kỳ chu đáo, dù sao bản thân hắn cũng phụ trách trông coi một cái mỏ khoáng thạch, hơn nữa Thạch Phù lại có hiệu suất tinh luyện cực tốt, muốn thành phú ông không phải là việc khó khăn, đương nhiên việc dính tới Thạch Phù thì hắn không nói cho đám người Lâm Khiếu biết.
Hiện giờ Lâm Động tuy nói có thiên phú Tinh Thần Lực, nhưng mà tinh thần bí kỹ thì hắn mới chỉ có lấy được từ trên người Cổ Ảnh, về phần công pháp bí tịch, lại càng ít, Thanh Nguyên Công hiện giờ đã không còn đáp ứng được nhu cầu luyện tập của hắn, mấy thứ này cần phải thay đổi, Thanh Dương trấn này đã không còn khả năng đáp ứng được nữa rồi.
Lâm Chấn Thiên trầm ngâm một hồi, không phản đối, nói.
Lâm Động cười nói.
Lâm Chấn Thiên khẽ gật đầu, từ trong lòng móc ra một cái Càn Khôn Đại cấp thấp, bởi vì có mỏ Dương Nguyên Thạch nên trong tay những người của Lâm gia cũng bắt đầu có những thứ tương đối cao cấp.
Nhìn vậy lão nhân cầm Càn Khôn Đại đưa tới, mắt Lâm Động cay cay, một trăm viên Dương Nguyên Đan này đối với Lâm gia mà nói chính là một khoản tài phú cực lớn, nếu như trước đây thì nó có giá trị bằng cả tài sản của gia tộc.
Tuy Lâm Động tư tàng cực kỳ phong phú, nhưng mà hắn biết thứ này không thể cự tuyệt, nếu không thì đám người Lâm Chấn Thiên sẽ không để cho hắn tới Viêm Thành, cho nên lập tức tiếp nhận, nhẹ giọng nói.
Lâm Chấn Thiên cười cười, vỗ vai Lâm Động, đột nhiên nói:
Lâm Động yên lặng gật đầu, song quyền trong tay áo cũng chậm rãi nắm chặt, nếu hắn có chuyện gì thì Lâm gia sẽ gặp phải họa lớn ngay.
Thấy lão nhân trở nên lải nhải, Lâm Động cũng yên tĩnh lắng nghe, cho tới lúc lão nhân có chút uể oải phất tay, bọn họ mới chậm rãi rời khỏi phòng.
Ngày hôm sau, ở đại môn của Lâm gia, Lâm Động dắt theo một con ngựa đứng đó, chuyến đi này hắn không mang theo bất cứ ai, cho dù là Tiểu Viêm, hắn để nó lại trong Thanh Dương Trấn, trong khoảng thời gian này, hắn không muốn có phiền phức gì quấy nhiễu việc hắn tu luyện.
Ở bên cạnh Lâm Động, hai mắt Thanh Đàn đỏ lên, nhẹ giọng nói.
Lâm Động cười sờ sờ cái đầu nhỏ của Thanh Đàn, sau đó ngẩng đầu, nhìn đám người Lâm Chấn Thiên đứng ở cửa, cười nói:
Nói xong, hắn cũng không dài dòng làm gì nữa, trực tiếp tung mình nhảy lên ngựa, giương roi, sau đó hóa thành một luồng bụi vàng, rời khỏi Thanh Dương trấn.
Nhìn theo bóng lưng của thiếu niên kia dần biến mất, đám người Lâm Chấn Thiên lại thở dài một hơi, tới lúc này họ cũng chỉ biết cầu nguyện ở trong lòng, mong rằng trong hai tháng Lâm Động có tiến bộ đủ để chống lại Ngụy Thông...
Danh Sách Chương: