Truyện Vũ Động Càn Khôn : chương 148: chỉ giáo
Vũ Động Càn Khôn
-
Thiên Tàm Thổ Đậu
Chương 148: Chỉ giáo
Khi những ánh mắt này nhận ra người đứng trước mặt đám người Lâm Chấn Thiên, họ đều ngẩn ra, những tiếng bàn luận xôn xao vang lên, trong khoảng thời gian này do Lâm Động đánh chết Ngụy Thông nên cũng tạo dựng được chút danh tiếng, người có thực lực mạnh nhất Lâm gia không phải là Lâm Chấn Thiên, mà là thiếu niên chưa tới 20 tuổi này!
Nhìn thấy Lâm Động hiện thân, đám người Lâm Chấn Thiên trở nên vui vẻ hơn, không biết từ lúc nào, thiếu niên này có tầm quan trọng vô cùng đối với Lâm gia bọn họ.
Đối với những ánh mắt nhìn mình, Lâm Động không để ý, mà nhìn đám người Lâm Khiếu, thấy sắc mặt phụ thân mình tái nhợt, lửa giận trong mắt đã bùng lên.
Lâm Khiếu lắc đầu, than thở:
Lâm Động khẽ gật đầu, nói:
Lâm Khiếu gật đầu cười khổ.
Đổng Tố đứng bên cạnh bước nhanh tới, trợn mắt nhìn Lâm Động, tức giận nói.
Lâm Động quay sang nhìn Đổng Tố và Hạ Vạn Kim trịnh trọng chắp tay, nói.
Hạ Vạn Kim cười tủm tỉm khoát tay áo, sau đó nhíu mày, nói:
Trong đôi mắt đẹp của Đổng Tố hiện lên sự lạnh lùng.
Lâm Động cười cười, nói.
Nghe thấy Lâm Động nói thế, sắc mặt Hạ Vạn Kim nghiêm túc nói.
Lâm Động mỉm cười, nếu như một tháng trước hắn sẽ phải kiêng kị người đứng đầu Nguyên Đan cảnh Tiểu Viên Mãn này, nhưng bây giờ...
Trong khi Lâm Động và đám người Hạ Vạn Kim nói chuyện, Quỷ Diêm dường như cũng nhận ra hắn, hắn liếc mắt với Nhạc Sơn, thản nhiên nói.
Nghe thấy Quỷ Diêm nói, Lâm Động cũng quay đầu nhìn chằm chằm vào Quỷ Diêm, nụ cười trên khuôn mặt dần biến mất.
Quỷ Diêm nhìn Lâm Động với ánh mắt âm hàn, nụ cười trên mặt đúng là khó coi:
Câu nói cuối hiển nhiên là uy hiếp, sắc mặt đám người Lâm Chấn Thiên xám xịt, tức giận hắng giọng.
Lâm Động vẫn bình thản nói.
Quỷ Diêm âm hiểm cười nói.
Lâm Động cười mà như không cười.
Nghe thấy Lâm Động không lưu tình phun lời châm chọc, sắc mặt Quỷ Diêm đột nhiên xám lại, số người ở Viêm Thành dám nói như vậy với hắn cực ít...
Lâm Động thản nhiên nói.
Nhạc Sơn cười nhạt nói, trong mắt hắn hiện lên sự âm trầm.
Lâm Động chắp tay, có chút nghiêm túc nói.
Nhạc Sơn cười cười, sau đó xoay người đi ra chỗ khác, trên mặt hắn nở nụ cười, những người quen hắn đều không khỏi thầm than một tiếng, thương hại nhìn cái tên tiểu tử Lâm Động không biết trời cao đất rộng...
Quỷ Diêm liếm liếm môi, nhìn chằm chằm vào Lâm Động, cười một cách âm hiểm, hắn cũng xoay người, sắp tới sẽ thực hiện kế hoạch huyết tẩy Lâm gia như đã bàn bạc với Huyết Lang Bang.
Nhưng mà, ngay khi Nhạc Sơn xoay người, Lâm Động lại cất tiếng nói.
Nhạc Sơn và Quỷ Diêm dừng lại, cười lạnh nói.
Lâm Động nghiêng đầu, cười nói.
Lâm Động nói câu này làm cho ai cũng phải kinh ngạc nhìn hắn, tuy rằng mọi người đều hiểu lần đàm phán này đã thất bại, nhưng hành động này rõ ràng là cố ý khiêu khích Quỷ Đao Môn? Lẽ nào hắn không biết, nếu thật sự chọc giận Quỷ Diêm, Lâm gia bọn họ lấy ai ra mà ngăn cản?
Quỷ Diêm cũng ngẩn người, hắn còn đang kiếm cớ ra tay với Lâm gia, vậy mà tên Lâm Động này lại tự mình dâng tới cửa?
Đổng Tố vội vàng thấp giọng nói:
Đám người Lâm Chấn Thiên liếc mắt nhìn nhau, nhưng mà không ai nói gì cả, đối với Lâm Động bọn họ có lòng tin không nhỏ, bọn họ đều hiểu, Lâm Động không phải người ngu, nếu như không nắm chắc hắn sẽ không bao giờ nói lời như thế.
Lâm Động nhẹ giọng nói.
Đổng Tố gấp gáp nói.
Lâm Động mỉm cười, không muốn giải thích gì nữa.
Hạ Vạn Kim ánh mắt lóe lên, giống như đã phát hiện được điều gì đó, thấp giọng nói.
Đổng Tố kinh hãi.
Lâm Động mỉm cười nói, sau đó trong vô số ánh mắt chăm chú tiến lên phía trước.
Nghe thấy Lâm Động nói như vậy, khuôn mặt Quỷ Diêm giật giật, âm trầm nói.
(1): Tiểu vương bát đản: Con rùa đen nhỏ
Nhạc Sơn đứng bên cạnh khẽ nhíu chân mày, hắn không ngờ Lâm Động lại nói một câu ngu xuẩn như vậy, lẽ nào hắn cho rằng đánh chết Ngụy Thông là không cần kiêng kị gì nữa?
Quỷ Diêm nhìn về phía Nhạc Sơn, cười lạnh nói.
Thân là môn chủ Quỷ Đao môn, hắn thật sự không thể chịu đựng được chuyện một tên tiểu tử chưa ráo máu đầu ở trước mặt mình ngông cuồng!
Nhìn thấy sát ý trong mắt Quỷ Diêm, trong lòng Nhạc Sơn âm thầm cười nhạt, nhưng trên mặt hắn lại thể hiện sự bất đắc dĩ, nói:
Sau khi than thở, Nhạc Sơn nhìn về phía Vạn Kim Thương Hội, thản nhiên nói.
Đổng Tố mày liễu dựng thẳng, đang định quát thì lại bị Hạ Vạn Kim ngăn cản, hắn nhìn Lâm Động một cái, chậm rãi gật đầu nói:
Nghe thấy Hạ Vạn Kim nói thế, Đổng Tố nhất thời kinh hãi, đang định nói thì nghe tiếng Hạ Vạn Kim truyền âm:
Nhìn thấy Hạ Vạn Kim gật đầu, Nhạc Sơn cũng hơi kinh ngạc, hắn cảm thấy có gì đó không ổn nhưng lại không biết không ổn ở chỗ nào, cho nên vẫn cười cười, nhìn về phía Quỷ Diêm, nói:
Nhạc Sơn nhận mạnh hai chữ cuối cùng, nhưng mà Quỷ Diêm hiểu ý cười lạnh một tiếng, chậm rãi gật đầu, nếu như có thể thu thập đệ nhất cao thủ của Lâm gia ở chỗ này, vậy thì Lâm gia không đánh cũng tự tan!
Trong vô số ánh mắt để ý, Quỷ Diêm chậm rãi đi ra, nhìn Lâm Động cười nói:
Nghe thấy Quỷ Diêm nói như vậy, Lâm Động cười cười, chậm rãi xòe tay.
Danh Sách Chương: