Quan Hạ Nhi luôn luôn nói với Đường Đông Đông tất cả mọi thứ, lúc này cũng lắc đầu.
Đường Đông Đông biết rõ vị trí của Kim Phi trong lòng Quan Hạ Nhi nên cũng không tức giận mà ngược lại lại cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.
Cũng may Kim Phi có để lại phương án dự phòng, nếu không lần này thực sự sẽ rất nguy hiểm.
Sau đó Quan Hạ Nhi mở nhà kho ở phía sau núi, không cho người ngoài vào, mà một mình đi vào trong, dùng một chiếc xe đẩy nhỏ để kéo lựu đạn vào áo giáp đen ra ngoài.
Đỉnh Song Đà cách làng Tây Hà không gần, mặc dù áo giáp không nặng lắm, nhưng nếu mặc áo giáp đen chạy hết tốc lực thì nhân viên hộ tống cũng không thể chịu đựng được.
Hơn nữa, trước mắt thổ phỉ còn chưa biết làng Tây Hà có áo giáp đen, Thiết Ngưu muốn đánh phủ đầu trước nên không cho người mặc áo vào ngay mà tìm xe ngựa kéo đi trên đường.
Thổ phỉ tập kích đỉnh Song Đà chính là mưu đồ của Trần sư gia.
Những tên thổ phỉ ở xung quanh Quảng Nguyên thực sự giống như lời nói của Trần sư gia, vô cùng căm hận tiêu cục Trấn Viễn.
Chỉ là sức chiến đấu của tiêu cục Trấn Viễn quá mạnh, bọn họ không ai dám nhảy ra khiêu khích, chỉ có thể luôn chú ý đến những thay đổi nhỏ ở Kim Xuyên.
Một khi phát hiện ra Trương Lương bắt đầu diệt thổ phỉ lần nữa, bọn họ sẽ lập tức mang theo lương thực trong hang ổ của mình chạy trốn.
Sống một cuộc sống sợ hãi như vậy thật sự không dễ dàng.
Trần sư gia vốn là người biết ăn nói, giỏi mưu lược, mê hoặc một nhóm thổ phỉ vốn đã có ác cảm với tiêu cục Trấn Viễn còn không phải là đơn giản sao?
Huống chi Trần sư gia không chỉ là mê hoặc đơn thuần, vì lần hành động này, các nhà quyền quý cũng đã tiêu không ít tâm sức, mỗi nhà cũng đã bỏ ra không ít bạc.
Với sự oán giận của thổ phỉ, bạc của đám quyền quý, cộng thêm cái lưỡi sắc bén của mình, Trần sư gia đã nhanh chóng tập hợp một nhóm thổ phỉ lớn và phát động công kích.
Trần sư gia làm việc rất cẩn thận chu đáo, trước khi tấn công đỉnh Song Đà, ông ta đã biết làng Tây Hà sẽ phái người đến chi viện.
Không lâu sau khi Thiết Ngưu dẫn đội nhân viên hộ tống ra khỏi thôn, Trần sư gia đã nhận được tin tức.
Biết Thiết Ngưu chỉ mang theo hơn một trăm người, Trần sư gia lập tức nhận ra trong đó chắc chắn có bẫy.
Nhưng không biết vì lý do gì, Trần sư gia lại không nhắc nhở đám thổ phỉ đang vây hãm đỉnh Song Đà, chỉ thông báo cho bọn họ là làng Tây Hà đã phái người đến chi viện rồi thôi.
Bọn thổ phỉ vừa nghe nói chỉ có hơn một trăm người, căn bản không coi ra gì, thậm chí mấy ông lớn còn tập hợp lại đề bàn biện pháp đối phó và lên kế hoạch phục kích giữa đường nữa.
Đáng tiếc là đám ô hợp vẫn là đám ô hợp, mấy ông lớn không ai muốn chịu thiệt, chỉ muốn đợi người khác đánh xong rồi mình đi theo sau để hưởng lợi.
Mấy người bọn chúng tan rã không vui vẻ gì, còn việc phục kích gì đó thì càng không cần phải nhắc đến nữa, nó đã sớm bị các ông lớn lãng quên trên chín tầng mây rồi.
Thiết Ngưu cứ như vậy quang minh chính đại dẫn một trăm năm mươi nhân viên hộ tống đến bên ngoài núi Thiết Quán.