Trên mặt đất, mặc dù Đại Tráng vẫn cảm thấy ý tưởng của Trương Lương quá mạo hiểm, nhưng sau khi nhìn thấy mệnh lệnh lại không nói một lời, mà lập tức chia ba trăm kỵ binh áo giáp đen thành hai đội.
Một đội đang ở tại chỗ đợi lệnh, Đại Tráng dẫn đội còn lại quay ngựa chạy như điên về phía bắc.
Còn những nhân viên hộ tống không có ngựa chiến, cũng được chia thành hai đội như bọn Đại Tráng, một đội ở tại chỗ đợi lệnh, đội còn lại chạy bộ về phía bắc.
Chờ bọn Đại Tráng rời đi, Trương Lương dẫn nửa số nhân viên hộ tống còn lại của mình đi thẳng đến doanh trại Đông Man.
Trên tường thành, tất cả văn võ bá quan đều xem đến nỗi da đầu tê dại.
"Chỉ huy đội hộ tống là ai? Hắn muốn làm gì?"
"Còn có thể làm gì nữa? Đội hình này đã nói rõ là muốn tấn công quyết liệt!"
"Bọn họ điên rồi sao, họ muốn xông vào doanh trại Đông Man chỉ với chừng này người ư?"
"Kim Phi là một kẻ điên, nên những người mà hắn đưa tới cũng là những kẻ điên!"
“Lời này của Cao đại nhân sai rồi, hai bên đối chiến, là liều mạng về huyết khí dũng mãnh. Vừa rồi, chỉ có vài trăm nhân viên hộ tống đột nhập vào doanh trại để bắt tướng soái của địch, các đại nhân cũng nói bọn họ điên rồi, nhưng kết quả thế nào? Họ không những thành công mà còn trốn thoát gần như không có thương vong gì!”
"Đó là vì bọn Đông Man hỗn loạn, ít người xông vào doanh trại bắt tướng soái, nếu không thì họ đã không thể thành công!"
"Đừng quan tâm tại sao, dù sao họ cũng thành công!"
"Một lần may mắn, không có nghĩa là lần nào cũng may mắn!”
“Cao đại nhân nói sai rồi, đây không phải may mắn, mà là dũng khí! Là dũng khí!"
…
Văn võ bá quan bắt đầu tranh cãi.
Phái chủ hòa cảm thấy Trương Lương quá mạo hiểm, dẫn người mình tấn công là đâm đầu vào chỗ chết.
Phái chủ chiến lại cảm thấy Trương Lương có thể tạo ra một kỳ tích nữa.
Kim Phi căng thẳng cúi đầu nhìn phía dưới, lòng bàn tay y đã đổ mồ hôi.
Mặc dù y cũng đã chiến đấu một chọi mười ở Thanh Thủy Cốc, nhưng y có thể thành công là nhờ địa hình đặc biệt của Thanh Thủy Cốc.
Bờ bắc Hoàng Hà bằng phẳng, thậm chí còn không có cái chiến hào nào, nên Trương Lương không có bất kỳ lợi thế nào về địa hình, điều duy nhất Trương Lương có thể làm là tấn công quyết liệt.
"Tổng cộng chỉ có hai ngàn người, còn chia quân làm hai nơi, Lương ca có ý định gì vậy?"
Cửu công chúa buông kính viễn vọng xuống, lo lắng hỏi.
"Nếu ta đoán không lầm, Lương ca chuẩn bị lợi dụng Yakimo và cờ soái để thu hút sự chú ý của phần lớn người Đông Man, sau đó để Đại Tráng cướp trại ngựa của đối phương!"
Đáng tiếc Yakimo không ngờ được rằng Hầu Tử lại đánh thuốc trong nước, lúc này một nửa ngựa chiến đã mất khống chế tới 90%.